(viết nhanh viết ngắn thôi nhé, để còn đi ngủ sớm…)
Đạo diễn và kịch bản: Terrence Malick
Diễn viên: Brad Pitt (xuất hiện trong hai phim đề cử Oscar và có một đề cử riêng ở hạng mục diễn xuất), Sean Penn (nhìn quá già luôn, thấy vai này cứ sao sao…), Jessica Chastain (coi bộ sẽ là nhân tố mới đấy nhỉ, bởi vì cũng tương tự như Brad Pitt, có hai phim đề cử và một đề cử diễn xuất, ấn tượng nhỉ)
Chưa có phim nào mà coi phải căng mắt chăm chú như vậy. Bởi vì là tin tức loanh quanh cứ bảo nhau rằng phim này nó khó hiểu, lộn xộn, này nọ lắm. Mà cũng chả cần gì nhiều, bật vài đoạn phim đầu là đã biết phải căng thẳng rồi. Thế là tôi xem mà như nuốt từng dòng thoại để suy tính xem chúng sẽ có nghĩa gì…
Bộ phim nôm na như thể một cuốn tiểu thuyết, một biên niên kỷ, nhiều chương.
Chương đầu tiên dẫn chuyện là cảnh một phụ nữ vui vẻ bên gia đình mình và nói về cuộc sống. Cô ấy bảo rằng ở cuộc đời có hai cách sống: grace và nature. Hãy cứ hiểu rằng một cách là sống bằng con tim, nơi bạn yêu thương, chấp nhận khổ đau và thương tổn, còn cách kia là sống bằng lý trí lạnh lùng tỉnh táo, nơi bạn giành quyến để kiểm soát mọi thứ. Sau đấy, cô ấy nhận được một thư báo. Hình ảnh đấy cho ta biết rằng cô ấy vừa mất đi một người con. Này là bạn bè đến an ủi, này là cặp vợ chồng dạo quanh con đường vắng để giữ lại chút tàn dư. Này là lời cô nguyện cầu, lời hỏi, lời trách, lời than với Chúa.
Phim chuyển cảnh qua Sean Penn, đóng vai người con trai lớn, lúc nào đã có tuổi, và bối cảnh hiện đại. Ông ta cảm thấy tù túng quanh những bức tường, màu thép và kính. Và ký ức ùa về khi đột nhiên ông ta thấy một cái cây xanh giữa những tòa cao tầng chới với. Vẫn biết hàm ý là ở chỗ cái cây, nhưng thực sự tôi cũng chưa hiểu tại sao phải đưa cảnh hai vợ chồng nhận tin con mình chết từ chục năm trước rồi mới dẫn ngược về hiện tại như vậy…
Chương đầu tiên này, cái nổi bật hẳn là ở hai điểm: cách quay và cách thoại. Tôi không biết cách quay cách thoại này các anh điện ảnh gọi là gì, nó như kiểu rất lang thang và ngẫu hứng. Cảnh quay ở khắp các góc, có thể cảm nhận khung hình rung chứ không đứng yên, các cảnh không liền mạch, xa gần khác nhau. Như thể đó là từ một chiếc camera tự quay, rồi bật chạy liên tục để xem lại. Lời thoại như lời tự nói với chính mình hơn, ngắt quãng, hầu như chỉ là những từ những ngữ rời rạc. Thực sự mà nói, cách làm phim này hay, nhưng nó dễ làm tôi cảm thấy vô cùng tự kỷ, như kiểu muốn đâm đầu vào đâu đó…
Chương hai là sự hình thành của thế giới. Bạn sẽ theo dòng thời gian và bằng những hình ảnh và hiệu ứng của Malick, để thấy xem vũ trụ đã hình thành thế nào. Rồi trái đất đã biến đổi ra sao từ một nhúm bụi và cát. Rồi mưa gió hoành hành để tạo nên sông núi. Rồi những mầm sống nảy sinh, rồi khủng long, rồi một thiên thạch xa xôi nào đó…
Xem đến đoạn này, tôi cảm thấy bắt đầu hơi lộn xộn với bộ phim này khi chuyển cảnh liên tục, và phải nhắn tin ngay cho bạn với nội dung “The Tree of Life is actually a documentary about how the world began and evoled?” Bởi vì nó cực giống như thế.
Chương ba là câu chuyện của nhà O’Brien, nôm na gồm bốn hồi chính:
- Hồi thứ nhất là lúc hai người bắt đầu cuộc sống, và những đứa con lần lượt ra đời.
- Hồi thứ hai bắt đầu đi vào nhân vật chính là cậu bé Jack. Cậu bé nhận được sự yêu thương của mẹ, dạy dỗ cho cậu về thế giới và loài người, cách yêu từng chiếc lá đến những kẻ phạm tội. Và cậu nhận được những bài học nghiêm khắc từ cha như một kỷ luật thép của quân đội, phải làm lụng, phải học cách đánh nhau. Đó chính là grace (người mẹ) và nature (người cha)
- Hồi thứ ba là khi Jack bắt đầu lớn lên và cảm nhận sự ngỗ ngược, bướng bỉnh của tuổi dậy thì
- Hồi thứ tư là khi nhà máy của ông bố đóng cửa, và họ dọn nhà đi một nơi khác…
Vẫn theo những chương trước, chương này lời thoại ít, nhưng không dàn trải nữa. Các lời thoại nằm trong các phân cảnh rõ ràng, nhưng nó chỉ có khi cần thiết, ví dụ như khi Jack hét với bố nó rằng “She only loves me”… Chủ yếu vẫn là hành động, khung ảnh, lời thoại bổ nghĩa rất hoàn hảo. Một gia đình bình dị, một cậu bé bình dị, cũng giận hờn, cũng phá cách, trái tính khi lớn lên, cũng tò mò và thử những trò dại dột… Nhưng cuối cùng vẫn yêu thương gia đình, bố mẹ, các em trai.
Chương cuối theo kiểu siêu thực khi mà Jack (đã lớn – Sean Penn đóng) lang thang trong một vùng đất khô cằn và hướng ra biển cả. Jack gặp lại gia đình, đầy đủ gia đình, và rất nhiều người đang bước đi trên bãi cát hướng về biển, như kiểu hình ảnh nhân loại cứ bước mãi về nơi nào mênh mông vô định lắm.
Một điều tôi thích nhất đó là những cảnh quay, những góc quay rất tuyệt vời, rất đẹp, từ việc quay những đứa bé, đến những tán cây, đến mặt trời, tất cả đều rất đẹp và mịn màng. Và quả thực, nhà quay phim cũng đã giành được một đề cử Oscar cho mình với phim này. Còn nội dung, thực ra mà nói, thì cũng không phải là quá khó hiểu và quá mông lung lộn xộn. Rõ ràng là nó cũng có một bố cục đầy đủ, và cũng có những ý nghĩa chỉ cần chủ ý và đối sánh là thấy. Tất nhiên là, bạn cần chiêm nghiệm nhiều hơn để hiểu nhiều hơn…
Nhân dịp một mùa Oscar nữa lại sắp về (với những kẻ mê phim Mỹ thì cứ như sự kiện gì trọng đại lắm…) xin viết một bài viết về việc xem phim vậy. Không dám tự nhận là người xem phim sành sỏi, tuy cũng đang tập xem phim xưa và thực tình mà nói thì cũng đã xem đa dạng các thể loại phim từ hay đến dở, từ sâu sắc đến nhảm nhí (phim xưa Mỹ còn xem được, phim Việt Nam không xem được, cơ bản vì không biết tải về từ đâu…) nhưng thôi cũng có đôi chút tự hào về cách xem phim của mình – xem phim khách quan.
Nếu hỏi một người bất kỳ rằng thế nào là một bộ phim hay, những yếu tố nào góp phần làm thành một bộ phim hay, thì người ta sẽ kể ra một danh sách từ đạo diễn, diễn viên, kịch bản gia đến những người khuất mặt như thư ký trường quay, anh chàng chạy việc đồ ăn thức uống… Thậm chí họ sẽ viết hẳn một bài viết cho bạn về sự quan trọng của một vị trí nào đó trong đoàn làm phim (tùy bạn chọn) Nhưng nếu hỏi người ấy rằng họ thấy phim nào hay nhất và hỏi họ tại sao nó hay, thì thật là một điều khó khăn để trả lời, hay ít nhất là trả lời trong vòng một lần suy nghĩ.
Điều đó có nhiều lý do. Một lý do làm phật lòng đó là ở chỗ người ta giỏi về lý thuyết chung chung, miêu tả một sự hay của một bộ phim thật dễ dàng, kể công của các thành viên thật dễ dàng, nhưng áp dụng nó vào một bộ phim cụ thể thì thật khó, vì thậm chí, chẳng mấy ai nhớ tên họ trừ diễn viên (mà phải là diễn viên chính cơ) Lý do phật lòng thứ hai là không ít người bảo bộ phim này hay vì báo chí nó khen hay, người ta nó khen hay, ấy là trường hợp khi bạn hỏi vội quá người ta kể vội ra các phim kiểu như Titanic, Jurassic Park hay Silence of the Lambs…
Lý do thứ ba, là cái tôi nói về, bởi vì đa phần chúng ta xem phim chủ quan.
Giống như một bài hát vậy, có những bài hát nào đấy người khác cho là bình thường nhưng nó đọng lại trong tim bạn, ấy là vì nó khiến bạn nhớ một điều gì, nó mang lại cho bạn một cảm xúc gì, hay ca sỹ đó bạn chết mê chết mệt cho nên họ hát bài nào ắt là hay. Một bộ phim cũng vậy, với bạn nó hay hoặc dở đôi khi vì những lý do khác ngoài bản thân bộ phim.
Bạn đi coi một bộ phim hài kiểu như The Sweetest Thing hay There’s Something About Mary của Cameron Diaz trong một tâm trạng bực bội vì ai đó trong công ty có thể sẽ thấy bộ phim thật nhảm nhí và thô thiển (mà thực tế thì cũng đúng một phần nào là như vậy) Nhưng nếu một lúc nào đấy vui tươi bên người yêu, bạn sẽ khen Diaz thật xinh trong phim. Bạn lê lết vào rạp chiếu phim sau khi xem hết vài ba phim trọn bộ như Star Wars hay Transformer và vào rạp khi đang chiếu Mission Impossible phần mới nhất sẽ thấy nó thật chán, vài ba các cảnh phim quay đi quay lại. Nhưng nếu bạn là một anh chàng cấp ba lần đầu đi xem phim lại thấy thật hoành tráng và cực đỉnh…
Vô số những điều tương tự đó là ví dụ cho việc bạn bị ảnh hưởng chủ quan. Bạn đã đi xem rạp bao nhiêu lần, càng quen với không gian rộng, màn hình lớn, âm thanh sống động thì bạn sẽ càng nhàm với nó và sẽ cảm thấy bình thường trước một phim bom tấn. Bạn đi xem trong tâm trạng nào ảnh hưởng đến việc bạn nhìn bộ phim theo hướng tiêu cực hay tích cực. Bạn đi xem tại một rạp phim sang trọng hay rạp phim mà chân ghế long khỏi bản lề và rác vương vãi. Bạn đi xem với ai và vừa xem vừa nói chuyện gì với họ. Rồi hơn nữa, sở thích của bạn là gì, phim hành động, hay tình cảm, hay kinh dị, hay bi kịch…
Và một lý do sau cùng, quan trọng và khá phổ biến, đó là việc bạn đã biết gì về bộ phim và quyết định xem phim ảnh hưởng đến việc bạn cảm thấy nó như thế nào. Ngày nay, khi mà các rạp chiếu phim Việt đã qua cái thời phá sản hàng loạt mà mặt khác còn có doanh thu cực đỉnh, khi mà internet rộng rãi cho bạn dễ dàng tải các phim mới mà không cần phải mua đĩa, và truyền hình cáp cho bạn vô số lựa chọn về phim ảnh, tất cả đếu thuyết minh tiếng Việt, thì thực sự, lựa chọn xem phim của khán giả bắt đầu nhiều hơn, đa dạng hơn, đồng nghĩa với việc các nhà marketing bắt đầu đau đầu để tìm cách lôi cuốn khán giả vào một phim nào đấy thông qua việc quảng cáo và cung cấp thật nhiều thông tin cho bộ phim đó.
Thứ nhất là những thông tin cơ bản như phim đó ai đóng, chiếu ngày nào, nội dung ra sao cùng những poster lung linh chăm chút và hết sức choáng ngợp
Thứ hai là những thông tin thổi phồng theo đúng kiểu giật gân – Bộ phim X có sự tham gia của diễn viên Y và Z sẽ lên báo với dòng tít “Y hẹn hò bí mật với Z – hậu trường phim X”. Người mẫu A nhận lời đóng phim B thì sẽ được phỏng vấn cho bài báo “A hy vọng sẽ được giải Cánh Diều Vàng”…
Thứ ba là những thông tin rất hàn lâm như đây là bộ phim thứ tư trong series phim ăn khách của Tom Cruise, hay: đây là bộ phim tiếp theo trong sự nghiệp điện ảnh rất hiếm hoi các phim của Terrence Malick, hay: bộ phim hay nhất của Oscar 2010, hay: bộ phim ăn khách nhất mọi thời đại…
Không bàn đến tính đúng sai, nói vừa đủ hay thổi phồng của nó, chúng ta bàn đến cái mà nó đã mang tới cho khán giả: sự kỳ vọng. Chính những nhà marketing, trong việc lôi kéo khán giả đến xem phim, đã tạo cho khán giả một kỳ vọng. Kỳ vọng đấy ảnh hưởng đến việc họ nghĩ về bộ phim, hay nói đúng hơn, chính nó đã tạo cho khán giả ấn tượng về bộ phim, mặc dù họ chưa coi nó. Họ chưa coi nó, nhưng họ đã nghĩ đến việc nó sẽ hoành tráng như thế nào, các kỹ xảo ra sao, nội dung xoay chuyển thế nào, diễn viên sẽ trông ra làm sao… Những suy nghĩ ấy đôi khi nhiều đến mức ho tin rằng nó sẽ như thế.
Và kết quả là, sau khi họ xem được bộ phim, họ nhận được sự thực rằng bộ phim đã như thế nào, thì cái cách họ đánh giá nó hay hoặc không, nằm ở chỗ so sánh sự kỳ vọng và sự thực. Sự thực cao hơn kỳ vọng và sự chênh lệch càng nhiều thì bộ phim càng được đánh giá hay và ngược lại, kỳ vọng quá cao mà sự thực quá thấp thì bộ phim rớt tõm vào sự chê bai của khán giả. Một anh chàng sau những bài báo cho điểm một phim siêu phẩm là 9 vì sự hoành tráng của nó, nhưng xem xong, nó chỉ đạt điểm 7, thế là anh ta chê bai nó thậm tệ với sự thất vọng não nề vô cùng, dù rằng điểm 7, so với số lượng gần một trăm phim ra mỗi năm thì cũng đã là kha khá. Một cô nàng vốn không mê phim sướt mướt, cho rằng bộ phim này chỉ đạt điểm 2, nhưng hóa ra nó tạm ổn với điểm 6, và cô nàng chết mê chết mệt bộ phim, giới thiệu cho tất cả các bạn bè, dù rằng họ đi về đếu chê…
Sự thực lấy từ những yếu tố chủ quan tôi nhắc tới ban đầu, và từ bản thân bộ phim. Còn kỳ vọng, đó là từ những gì marketing đã mang đến cho khán giả, phần lớn là thế. Đó là lý do tại sao có nhiều người nói rằng, và tôi cũng đồng ý với ý kiến đó rằng, Susan Boyle có thể sẽ không được nổi tiếng nhiều đến như vậy nếu bà ấy không xấu. Bởi vì nó bà ấy có một ngoại hình tạm ổn thì cái khoảng cách giữa kỳ vọng (người ta nghĩ rằng bà ấy quá xấu và sẽ hát không hay, không có gì đáng chú ý) và sự thực sẽ ngắn lại và khán giả không ồn ào như vậy. Các nhà marketing đã vô tình áp đặt những suy nghĩ của họ về một bộ phim (thành thực xin lỗi, nhưng không phải nhà marketing nào cũng có một trình độ xem phim cao) vào khán giả qua những việc nhỏ nhặt như đặt tên phim (hãy tham khảo trong bài viết ngắn của Joe Ruelle về việc đặt tên phim tại Việt Nam)
Và chính vì thế, để tận hưởng một bộ phim thật hoàn chỉnh, hãy xem nó một cách khách quan. Hãy bỏ ngoài tai những yếu tố chủ quan. Không đảm bảo khả năng rằng chúng ta có thể loại bỏ hết, nhưng hãy nhiều nhất có thể. Hãy mang một tâm trạng ổn định, bình thường vào rạp chiếu. Hãy đừng để tâm đến chuyện cặp đôi ghế bên cạnh đang làm trò gì với nhau. Hãy đừng quan tâm đến việc bạn có thích cái thể loại đó hay không, thích diễn viên đó hay không. Hãy đọc các bài tin về nó, nhưng chỉ để lại trong đầu những gì thuộc về thông tin cơ bản của nó. Hãy đừng để tâm đến các bài nhận xét, đừng bị ám ảnh về nó. Nếu một bài viết bảo rằng Spirited Away có một kết thúc không có hậu, ấy là vì họ đang nói đến kết thúc kiểu khác. Và xem phim.
Hãy xem phim như thể bạn chứng kiến và tham gia vào nó. Hãy chú ý đến từng cử động của diễn viên và đoán xem họ sẽ làm gì tiếp theo. Hãy suy nghĩ xem một nhân vật ấy có tính cách như thế nào và bạn sẽ nói gì với họ nếu bạn là bạn của họ. Hãy chú ý xem góc quay như thế nào và người quay phim đã làm thế nào. Hãy nghĩ xem một trường đoạn như vậy thì bạn sẽ chọn bài hát nào làm nhạc nền cho nó… Hãy xem phim như vậy.
Và sau đó, hãy nhận xét về nó. Cái bạn có được, không phải là chê bai, khen ngợi, hay phê bình, mà là nhận xét, một cách chân thực, khách quan. Bộ phim này sẽ hay ở một điểm nào đấy, và tệ ở một điểm khác. Cho nên đừng bất ngờ khi Twilight đoạt doanh thu cao ngất nhưng vẫn bị các nhà phê bình phim trao Mâm Xôi Vàng. Hay bộ phim mới gần đây của Madonna, chỉ đạt 4.5/10 trên imdb.com nhưng vẫn có một đề cử Oscar. Một bộ phim hay toàn diện là ở chỗ mọi điểm đều đạt điểm khá…
Và không chỉ ở riêng lĩnh vực điện ảnh này, khi bạn thành công với việc xem phim khách quan, thì bạn có thể áp dụng nó vào cuộc sống của bạn và có khá nhiều điều hay ho bạn có thể gặt hái được, ví dụ như việc đánh giá một con người, đánh giá một vụ án… Cũng nói thêm rằng, bạn không bắt buộc phải xem tất cả mọi phim một cách khách quan. Bạn vẫn có quyền từ chối xem nó, dù nó có thể hay thật. Tiêu biểu như tôi chẳng coi phim Việt Tết mấy, dù người này nói, người kia bảo. Nếu có tò mò hết cỡ thì đi xem thôi…
P.S. Cả Tintin và Cars 2 đều không có chân trong đề cửa Oscar. Danh sách 10 phim đề cử Best Picture thì đã tải về hơn một nửa, chưa coi phim nào, nửa kia chưa có bản đẹp để tải…
Cái tựa đề này lấy từ một truyện ngắn của Azit Nexin trong tập truyện Con Cái Chúng Ta Giỏi Thật – một bộ truyện tôi rất yêu thích và hiện hữu trong những ký ức tuổi thơ của tôi.
Sự thực là, chúng tôi bước qua năm mới có phần hơi quá bình yên. Mẹ, sau khi dọn một bữa tối ê hề nào là giò lụa, giò thủ, hành kiệu, tôm khô, chả giò, bò xào cần, canh cải, thịt đông… (ăn mãi mới hết…) thì đi ngủ sớm. Cậu em họ sau khi quyết tâm đi xem pháo hoa, thì cũng lên lầu, và lười, và ngủ mất. Cô em gái, sau khi xem xong phim Hàn các thể loại, cũng lén trốn lên và lôi xuống được. Ba thì vẫn ngồi yên vị xem Australia Open…
Tôi thì, sau khi vừa đọc thử cuốn sách mới mua (Ngược Chiều Vun Vút của Joe Ruelle – cuốn sách mua từ đường sách Nguyễn Huệ. Cuốn này hay phết, bạn Joe Dâu viết tiếng Việt sành sỏi, dùng cả ví von, tục ngữ nữa. Nhưng vì bạn ấy vẫn mang suy nghĩ Tây cho nên có quá nhiều thứ “bực một tí” về Việt Nam. Đến tôi còn bực nữa là, mà khổ nỗi, tôi hiểu tại sao) vừa xem hài Táo của VTV, vừa ăn – hay dọn – bữa tối ê hề nói trên, thì lên lầu chép hình mới chụp vào ảnh, nhắn tin tứ phía. Gần nửa đêm thì xuống nhà, tự dọn cho mình một ly coca, và lôi đống giấy lịch cũ cắt ra xếp giấy để treo cành mai. Tục lệ mấy năm nay là cắt giấy xếp hình treo mai vậy đó.
Còi tàu vang lên, xa xa nghe tiếng bắn pháo hoa, và tivi truyền hình trực tiếp cảnh người người chen chúc ngoài khu trung tâm, nghe rõ cả tiếng trầm trồ khi có một đợt pháo hoành tráng nào đấy.
Gọi điện cho hot boy mê Hongkong thì đang đi chùa với bạn, với cái kiểu của bạn ấy thì phải là đi-với-bạn-lên-chùa mới đúng. Gọi điện cho Quy Nhơn thì mát (vì nhà mới lau). Gọi điện cho piano boy thì không chịu chơi đàn cho mình nghe bài Happy New Year (vì chưa tập). Gọi điện cho Hà Nội thì đang ngái ngủ, bảo lạnh (dặn mua quà mà không biết có nghe không). Gọi điện lên Call Centre thì vô tâm tới mức mới alô xong đã bảo “Rồi, chúc đi!” (=.=) Đúng ra tính gọi cho cả Idol mà quay qua quay lại hơn một giờ rồi nên thôi, sáng mai vậy.
Nhà đối diện cúng giao thừa, một mùi hương nhẹ tỏa bay và ánh nến bập bùng giữa con phố ngập ánh đèn đường.
Có khi Lavy nói đúng, rằng là con người ta có lẽ đã lờn cái không khí đón Tết tự khi nào. Cái khoảnh khắc lãng mạn êm đềm bất chợt đến là khi Trần Mạnh Tuấn chơi bài Về Quê trên tivi (và tôi đang nghe lại) Nó lại gợi cho tôi nhiều hoài niệm và mộng ước xưa được quay về những ngày trẻ dại. Hay chắc là vì trẻ con mới mê Tết. Còn người không trẻ, hay ít nhất là tâm hồn vướng bận nhiều suy nghĩ, thì họ vẫn sắm sửa Tết, vẫn dọn dẹp nhà, nhưng như thể là một năm dọn một lần. Còn cái hồn Tết nó cứ vu vơ đâu. Như thể một anh chàng ít mê hội họa đi xem tranh Monet, hay một cô nàng ít mê thể thao đợi mùa Olympic tới. Vẫn xem, mà chỉ xem vậy.
Hay có lẽ, Tết vui là ta tự vui ta vậy thôi.
Là tôi tự vuốt ve hai con chó đang nằm dài bên cạnh và chú mèo mập đang trườn lên người ngủ, ngồi gấp những con chim giấy, và tự vui. Là tôi tự chủ động gọi như thể để làm một điều gì khác lạ, thay vì chỉ ngồi chờ điện thoại, mà biết rằng chẳng khi nào nó rung.
Một năm qua rồi. Một năm vừa rồi không có Tết (khi phải trực Tết =.=) Một năm với công việc đầu đời và thất bại ê chề. Một năm du lịch lang thang, từ Hongkong đến Singapore. Một năm như thể đẩy người đang trầm cảm lên một bậc thang nữa gần hơn với cái sân thượng. Một năm tan vỡ cả về mọi phương diện, mà như thường lệ, con tim vả tâm hồn là chủ yếu. Một năm học nhiều.
Như cánh mai mỏng mảnh nhẹ trong gió, tôi chỉ mong thế giới an lành và lặng yên vậy. Thôi đừng nữa những kiểu cách lề thói giả tạo để được lòng và nhờ vả nhau. Thôi đừng nữa cái thói tư lợi riêng mà chả nghĩ gì cho người khác. Thôi đừng nữa các quan trên đừng tự dối mắt mình mà nhìn vào cái thực tại xã hội bê bết mà tệ hơn là con người đã quen và chấp thuận cái sự bê bết ấy. Thôi đừng nữa những gì sẽ lu mờ theo thời gian…
Làn trầm hương trong mắt
Tiếng còi tàu trong tai
Một hồn thơ trong gió
Ta chúc đời không phai…
P.S. Nhiều tin nhắn quá (thông báo với Lavy là có cả tin nhắn của Levi) Để mai reply lại từng cái…
Thế giới của chúng ta,
Là những điều giản dị.
Nhà bếp sơn màu gì?
Cánh cửa phòng hơi cũ…
Mấy chậu hoa thì đủ?
Cái kệ sách hơi cao!
Từ ngoài trước nhìn vào,
Cứ sao sao, em nhỉ…
Thế giới của đôi ta,
Là những ngày bình dị.
Đi chợ hay giặt đồ?
Để anh hay em vậy.
Tivi thì ai xem?
Bữa tối nay ai nấu?
Biết là phân công vậy,
Thể nào chẳng nhường nhau…
Thế giới muôn sắc màu,
Ngay từ trong đôi mắt
Từ cái cách ta nhìn,
Từ cái cách ta nghe,
Từ cái cách ta yêu,
Từ trái tim ta hiểu,
Điều người kia lặng im.
Qua bao chiều mưa nắng,
Cuộc sống bình lặng trôi.
Chỉ cần ta có đôi,
Đời chợt vui biết mấy…
(tặng… một ai đó vậy…)
Có người hỏi tôi dạo này ít viết blog thế… Thì có điều chi mà viết. Bận rộn lo toan, có thời gian chi mà viết…
Sáng nay, chạy xe ra đường đi làm lúc 6g sáng. Sài Gòn cũng lạnh chẳng kém. Tưởng như người thưa vắng hơn, ai cũng rề rà để ở lại nhà một chốc nữa. Người cứ đi cứ đi, cứ cúi mặt đi. Tôi vẫn hay bảo, dân Sài Gòn sống chộn rộn vậy, chỉ khi nào nhảy mũi một cái thì mới chợt thốt lên: à, đầu đông…
Lại bắt đầu vào những ngày ngồi nghe, ngồi hát Chiếc Lá Đầu Tiên. Có những bài ca buồn làm ta khóc tràn, u uất, cô đơn trong bóng tối. Có những khúc hát gào thét thở than. Chiếc Lá Đầu Tiên không phải thế. Nó là một tiếng khóc chỉ nhỉnh hơn một cái thở dài. Nó là giọt nước mắt người ta quệt vội khỏi gương mặt lạnh. Bởi, nó không phải tiếng khóc khi lần đầu người ta đớn đau, nó không phải là vết thương của lần đầu va chạm, không phải là cơn gió lạnh của mùa đông đầu tiên. Nó là chiếc lá đầu tiên của một mùa đông nữa. Chứa trong nó là con người đã trưởng thành, đã chai lì vì đau, đã quá già để mà gào thét và than thở.
Là bài ca mà ta gửi lại những thiếu nữ, những con người trẻ còn quen hơi ấm hè. Vì thế mới bảo rằng “mơ em ngày mai bình yên như lá”, mởi phải nói rằng “bay bay thật xa đám mây đen kia”, mới phải tự hỏi rằng “lá xanh có phai như đời em”, và nguyện cầu rằng “hãy giữ lấy giùm tôi nụ cười và đức tin ở con người”
Là lời hoài cổ của con người đã vào mùa đông cuộc đời…
Dạo này lo nghĩ nhiều. Một bữa nọ dắt xe ra khỏi nhà đi làm và vào chào mẹ đang nằm trên ghế mới chợt thấy cái tuổi của mẹ đã đến nhường nào. Chỏm chân tóc bạc vội, gương mặt không còn căng hồng như cái tuổi xuân. Nếu bảo rằng thời nay ở cái tuổi 23 24 phải bắt đầu lo toan, gánh vác trách nhiệm, không còn có thể rong chơi nhiều, và bắt đầu phải tập hy sinh những yêu thích cá nhân, thì nhiều người trẻ có khi phì cười, nhưng mà tôi là phải thế. Và nhận ra điều đó làm tôi rùng mình đến mức nào khi nghĩ rằng mình sắp thất nghiệp sau mùa Tết này. Bảo keo kiệt, ki bo, nhưng mà đành phải tính toán chi li lại. Đồng nghiệp cứ tỏ vẻ bực bội khi tôi chẳng theo họ đi đâu chơi mà chẳng bận tâm rằng là tôi chả những không tăng lương không thưởng không làm thêm giờ. Bởi, tôi tự thấy mình còn già đời hơn khối người lớn trong phòng, còn họ thì hơn hẳn tôi những khoản như hàng hiệu này mẫu nào hay nào đẹp, giảm giá bao nhiêu. Đấy là ví dụ về những người có và không ăn bánh Brodard…
Giáng Sinh ngồi nhà coi hết từ Star Trek, Tangled tới The King’s Speech.
Nếu các thể loại báo teen như Hoa Học Trò và Mực Tím có viết hàng dài hàng dài kỳ về việc dân teen hãy khẳng định chính mình, hãy dũng cảm theo đuổi ước mơ, hãy biết vươn tới hạnh phúc cho riêng mình, này này nọ nọ, thì các bạn trẻ thân mến, làm ơn dành lại ít phút quay lại sau lưng và nhìn quanh căn phòng của bạn để xem rằng lời khuyên đó có dành cho bạn hay không. Hay nó dành cho các bạn trẻ mà gia cảnh khấm khá đủ tiền để mua quần áo kèm theo một đống phụ kiện, nhà cửa lo đủ cho một chuyến du học. Nếu bạn là một cậu học trò đang muốn làm bác sỹ để chữa bệnh nan y cho mẹ hay trở thành doanh nhân để đỡ đần cho cha thì lời khuyên đó đúng là dành cho bạn và hãy bắt tay vào việc học hành để thi đậu một trường đại học hay có một suất học bổng. Nhưng nếu cũng cái gia cảnh ấy mà bạn có ước mơ làm một ca sỹ diễn viên hay hội họa chăng nữa thì liệu bạn có nên hy sinh mọi người thân quanh bạn cho cái ước mơ mà dù có cố gắng cũng chẳng bao giờ với tới được chút gì? Ấy là không kể đến chuyện bạn có cái vẻ đẹp bên ngoài đủ để mua vài căn biệt thự…
Cứ hãy nhìn lại xem dân teen ngày nay khẳng định chính mình được bao nhiêu người? Bao nhiêu danh hiệu siêu mẫu? Bao nhiêu “ca sỹ”? Bao nhiêu “diễn viên”?
Cái cách các bạn làm trò trong những bộ phim làm tôi ngứa mắt, bởi vì đó là giấc mơ của tôi. Và việc bạn không nghiêm túc với nó chẳng khác nào bạn đạp lên những mảnh vỡ của quà cầu thủy tinh tôi vừa làm rơi…
I have an uncle. He has two kids. Both of them are older than me. And both of them have been abandoned by their lovers…
My sister is a ballet dancer. She has learnt ballet in Hanoi since she was a young kid, and she has been far from family since then. And she had a tall handsome boyfriend. And they came to Saigon to visit me, together. And she was pregnant, after that they decided to get married. And they took a lot of pictures for their wedding. And the boy’s gone. The last time he came to my house and asked for a sleepover, he seemed strange. But I did have no idea or no second thought. Because I did not think it would go this way. It has been told that his family did not approve and his mother has said something with her son…
My brother is not the kind of person who has some certain certificate. He had a girlfriend whom I just met once or twice. And they had a kid when she’s still a student. And they’re married. And they seemed still fine with their little cute daughter and their small business. And one month ago, the mother’s gone with her child. And now, my brother is here, Southern, to find his wife and child. He found the house, but not the family. He checked on facebook with all his friends and hers, he sent a lot of yahoo messages, and it must be a lot, a lot more with SMS. The search is still pending.
If I can tell something nice to my sister to wipe away her sadness, because we – her, her boyfriend and me – are young, are single, are so not ready for any long commitment, I have no idea what to tell to my brother. I have no idea what we should do, or WHAT I SHOULD DO if I were him. It’s so like a novel I have read somewhere. And I’m so naive when thinking that it is not easy to see.
My cousins are so strong.. When I write my Christmas cards in this winter, when everybody’s excited with the holiday, they are abandoned by their lovers, and they talk to me (or pretend to talk to me) so happily and normally, either by phone or face to face. Hope they’re fine, they’re loved, and they’ll manage to find a happy family.
Human can make a colder winter than the snow out there…
Có những lời nói như cái vuốt ve khi bạn thương tật, như cơn mưa nhẹ trong mùa hạn hán, như gió ngày hè, khăn ấm ngày đông, như nụ hôn người tình và cái ôm của mẹ. Nó làm mềm cả những ý định và quyết tâm mạnh mẽ, cứng rắn và sắt đá nhất.
Nó làm nhói lại những vết thương đã lành lâu ngày…
Nó làm bạn mềm lòng quá sức, và muốn khóc lên đi được.
Đó là khi bạn đồng nghiệp của tôi quay qua nói với tôi rằng “bạn rất là useful và tui rất là thích điều đó” mà tôi không chắc cô ấy đã biết chuyện tôi đã gửi mail xin nghỉ việc hay chưa… Một đồng nghiệp khác chỉ hỏi nhỏ: ngày này thì nghỉ hả, bởi tôi cũng đã bảo rằng đừng kể cho ai nghe vội.
Cơm áo gạo tiền. Bây giờ, chỉ có hai thứ còn lại níu giữ chân tôi lại, đó là khi sếp tăng lương, và các bạn đồng nghiệp của tôi. Những người đầu tiên bắt đầu công việc với nhau. Bạn có thể tìm đâu một căn phòng mà mọi người trẻ như nhau, vui cười hớn hở như nhau, đi khắp ngân hàng nổi danh và thi thố cái gì cũng có giải…
Nhưng bởi, như tôi nói, cơm áo gạo tiền, tôi không giàu tới mức không để tâm tới nó.
Và tôi cũng không chai sạn tới mức quên được cái cảm giác ám ảnh của tôi về biết bao ngày qua. Một năm trước, tôi là người cặm cụi đứng rửa hết chồng bát đĩa mà cả phòng bỏ lại sau cuối tuần. Chín tháng trước, tôi là người cặm cụi gỡ hết đống thùng, dọn dẹp đồ đạc chuyển sang văn phòng mới khi mọi người đã về hai tiếng trước. Sáu tháng trước, tôi cặm cụi học hành để thi thố và giành giải. Tôi bỏ cả giờ nghỉ, ở lại trễ để nghe call nếu có nhiều khách gọi đến. Tôi năn nỉ sếp đủ mọi trường hợp để có thể giúp được khách. Tôi đã từng viết blog kể về việc tôi vui thế nào khi giúp được họ. Tôi được họ tâm tình cả tiếng đồng hồ khi tạo được sự tin tưởng. Mọi người ai cũng khen này khen kia. Mà cuối cùng tôi chẳng được gì từ những điều đó.
Mà cuối cùng thì trên giấy tờ, tôi lại bị xem là kẻ kém cỏi.
What the hell is going on?
Ý nghĩa của những chuyến đi trong cuộc đời mỗi người sẽ khác nhau, tùy vào mục đích họ đi, tùy vào sở thích và tính cách. Với tôi, những chuyến đi là để mang tôi sang những cuộc sống khác, những dòng đời khác. Nơi ấy, tôi bỏ qua phía sau những tin tức hàng ngày của báo chí. Nơi ấy, dù tôi có chuyện trò về những công việc và những bận bịu hàng ngày mà tôi đang chạy trốn, thì nó cũng chỉ như thể tôi đang kể về một ai đó khác mà tôi quen. Nơi ấy, tâm tình về những ngày xưa cũ, những kỷ niệm nghĩa là sống trong nó, nói về mơ ước nghĩa là hy vọng ở ngày mai. Nơi ấy, tôi chìm đắm trong không gian, thiên nhiên, những nét sông núi, những gương mặt mới quen, những hương thơm từ những món ăn lạ kỳ, những nét chạm trổ của một thứ đồ lạ kỳ, những sự khám phá, và bè bạn. Những chuyến đi sẽ là nơi tôi mộng mơ và vui vẻ, dù rằng khi quay về với căn nhà quen thuộc, thì thực tại nhấn chìm ta trong mệt nhoài. Dẫu sao thì ta đã có những ngày vui.
Tôi mừng rằng chuyến đi Sing mang lại cho tôi cũng nhiều như thế…
Singapore là một thành phố phát triển, cũng thuộc loại top đầu của châu Á, và hẳn nhiên là số một của Đông Nam Á. Nó là một thành phố phức tạp về văn hóa. Không có nhiều mấy thứ mà bạn gọi là nét đặc trưng của Singapore, nếu nó không của người Hoa, hay người Malaysia, thì nhiều phần sẽ là của Ấn Độ. Ba luồng văn hóa pha trộn vào nhau, tạo thành cái nền văn hóa của Singapore. Tôi nói với bạn tôi rằng, điều này nghe qua thì thấy hay, nhưng nghĩ kỹ thì cũng hơi buồn buồn. Kiểu như, khi bạn ra đường và gặp một ai đó, bạn làm quen mà không biết nên dùng thứ tiếng gì. Tuy rằng tiếng Anh nhiều người biết và được dạy trong trường học, nhưng không phải ai cũng thạo, nhất là ở những khu chợ, nơi của những người bình dân, mà chính họ mới là những người dễ bắt chuyện… Ẩm thực đa dạng, những bảng quảng cáo đôi khi ít nhất viết bằng ba bốn ngôn ngữ, những nét trang phục khác nhau, dễ dàng thấy Singapore là ngã tư của những văn hóa châu Á.
Một thành phố hiện đại, nhưng Singapore không cao to. Tôi nói thế, bởi vì dù có những nhà cao tầng chọc trời, nhưng cũng chỉ là số ít, dăm ba cái, còn đa phần, các nhà cao tầng khác có lẽ chỉ độ hai lăm ba mươi tầng, mà lại chỉ tụ tập ở một khu nào đấy. Có vẻ như Singapore đang chìm trong đất, vì nhiều nhà cao tầng đều có khoảng hai tầng hầm, không nối với tàu điện ngầm thì cũng là khu mua sắm nhỏ. Cho nên tôi lại nói với bạn tôi rằng, con người ở đây có khi chẳng mấy lúc nhìn thấy ánh sáng… Nhưng cái mặt bằng chung thấp như vậy khiến cho thành phố nhìn hài hòa, không quá choáng ngợp, nhưng cũng tạo cảm giác không phải quá tầm thường. Kiến trúc nhiều tòa nhà khá cầu kỳ và nhìn rất nghệ thuật, tiêu biểu như ngôi trường đại học SMU của bạn tôi chẳng hạn.
Khu vực có khung cảnh đẹp nhất ắt hẳn là khu Marina Bay – Merlion, nhất là về buổi tối. Từ ở đây, nơi mọi người tụ tập chụp hình biểu tượng Singapore, bạn có thể quan sát khu tòa nhà cao tầng với các biểu tượng của các ngân hàng trên mỗi tòa, bên cạnh là con tàu bắc ngang qua ba tòa cao tầng khác. Đặc biệt, tôi nhận thấy màu của ba tòa này, trùng với màu trời đêm, cho nên, nếu trời không quá nhiều mây, bạn sẽ có cảm giác con tàu lơ lửng trên không. Sau đó bạn sẽ thấy Singapore Flyers, vòng đu quay lớn nhất tại đây, cùng với các tòa nhà sầu riêng hay khách sạn Fullerton tráng lệ…
Một điểm đặc biệt của những thành phố hiện đại mà Sài Gòn không có, đó là những bóng cây xanh rậm rạp khắp các đường, khiến cho khu cảnh thành phố nhìn từ trên cao rất đáng để chụp. Cả thành phố như thể một nét nghệ thuật, với cầu vượt, đường phố cong cong, cả những chiếc cầu cũng được cách điệu và chăm chút tỉ mỉ. Bạn tôi nói quốc hoa của Singapore là hoa lan, và thành phố thì trồng rất nhiều… lá lốt.
Sentosa hẳn là nơi đầu tiền trong các nơi nên đến nếu ghé qua Singapore. Một hòn đảo dành riêng để khai thác du lịch. Bạn có thể đi tàu monorail, đi cáp treo hay đường bộ. Ở Sentosa có các casino để giải trí, có những trò cảm giác mạnh hoặc chỉ để luyện tập như leo núi, có các tiểu công viên về bướm hay thủy cung. Trường quay Universal là một điểm tham quan thú vị. Mô hình tương tự như Disneyland nhưng dành cho các bộ phim của Universal (Madagascar, Shrek, Jurassic Park, The Mummy và Transformers) Nếu là dân đam mê các trò roller coaster cảm giác mạnh, thì ở đây có khoảng hai đến ba loại để bạn thể nghiệm. Hoặc nếu không, thì chỉ những chuyến đi quang Madagascar hay phim 4D Shrek cũng làm bạn thích thú. Đại lộ Hollywood có một địa điểm phô diễn cho bạn các nghệ thuật kỹ xảo quay phim với sự giới thiệu của Steven Spielberg cũng khá thú vị, đặc biệt là lối vào trưng bày những poster của các bộ phim đến từ hãng phim danh tiếng bậc nhất này. Và cuối cùng, tại Sentosa, không thể kể đến nhạc nước, kết hợp với hiệu ứng lửa và ánh sáng để kết thúc chuyến đi thăm của bạn.
Jurong Bird Park, Singapore Zoo và Night Safari là bộ ba công viên của Singapore. Ở đây có một bộ sưu tập đa dạng các loại thú và chim, kể cả những loài quý hiếm như chim ruồi, rồng Komodo, rùa khổng lồ, trăn anacoda, heo vòi Malaysia… cùng những show diễn lý thú và những món đồ lưu niệm thú vị. Khung cảnh trang trí rất đẹp mắt và cầu kỳ, mỗi chuồng thú đều được chăm chút tỉ mỉ trong thiết kế.
Singapore Flyer rất thú vị. Không đơn giản chỉ là một vòng đu quay, mà khi mua vé vào cửa, bạn còn đi dọc quanh những phòng trưng bày giới thiệu về Singapore hay bản thân Singapore Flyers, và được chụp hình trên phông xanh, ghép cảnh tùy chọn.
Chilli Crab là một món đặc sản không thể bỏ qua. Đó là món cua được luộc trong nước sốt sa tế. Món này tôi ăn vào đêm cuối tại Geylang. Ngoài ra còn được thưởng thức thêm món tôm cũng được trộn trong nước sốt rất ngọt và ngon. Tại Geylang, nếu đi dọc phố bạn sẽ đi ngang những hàng trái cây mà mùi thơm nổi bật là mùi sầu riêng quyến rũ. Trái cây hoặc mua theo khối lượng, hoặc mua riêng theo từng hộp xốp. Ngoài ra còn vô số món ăn ngon khác để bạn tự thưởng thức tại các khu chợ hay food court, ví dụ như hàng Pepper Lunch về các món cơm và thịt áp chảo hay các loại mì Tàu.
Nằm rải rác bên dưới Singapore là hệ thống tàu điện ngầm MRT, nơi mà tôi bảo với bạn tôi rằng con người trải qua phần lớn thời gian ở đây. Bạn có thể mua vé lẻ hoặc mua vé nạp tiền riêng. Hệ thống gồm 4 chuyến chính theo bốn màu xanh đỏ tím vàng để bạn có thể đi qua các trung tâm mua sắm hay các địa điểm tham quan chính. Ngay cả bên dưới các nhà ga tàu điện ngầm cũng có những kiến trúc thể hiện rằng chúng không được xây dựng một cách quá xuề xòa. Người dân đi qua các MRT có vẻ gì rất vội vàng và nhộn nhịp, tấp nập. Dù đường phố bên trên chạy theo phía bên trái đường, tuy nhiên không phải là mọi nơi, cầu thang máy lên xuống vẫn có thể nằm bên phải, hay người dân đi bộ vẫn có thể đi theo phía bên phải, điều này khiến cho việc đi lại cũng khá lộn xộn đôi chút. Tuy nhiên, việc tôi học được cách đi MRT là một trải nghiệm vô cùng thú vị với một anh chàng đến từ một thành phố không có tàu điện ngầm.
Khu mua sắm thì có Orchard với các nhãn hàng hiệu hay Bugis với các nhãn hàng bình dân giá rẻ, tuy nhiên, ngày đầu tiên được đi quang Dhoby Ghaut tôi cảm thấy rất thích các cửa hàng bán các đồ lưu niệm về các nhân vật điện ảnh, rất tinh xảo và khá mắc tiền.
Nhìn chung thì mức sống của Singapore khá cao, một phần vì mức thu nhập cũng thuộc loại cao. Một người bạn khác của tôi vừa ra trường và làm một công việc tàng tàng cũng đã được SGd 2,000. Tuy thuộc loại thấp tại Singapore nhưng nếu so ra tiền Việt thì đã lên tới 30 triệu đồng. Cho nên, hàng hóa ở đây, dù là hàng hiệu, nhưng thiết nghĩ, với mức thu nhập này, họ cũng sẽ mua sắm dễ dàng hơn so với Việt Nam.
Chân thành cảm ơn bạn Hà Tuấn và cái đêm cuối ngồi chuyện trò tâm sự bên dưới cây thông vàng tại phố Orchard. Dù biết rằng tôi qua đấy, cậu phải tốn thời gian và cũng khá nhiều tiền bạc để đi lại và thăm thú, nhưng cậu cũng hoàn thành nhiệm vụ của tour guide, đưa đi đón về, giới thiệu dù không phải tất cả, những điểm đặc sắc của thành phố Singapore, cho tôi một tầm nhìn khá toàn cảnh về nó. Và cậu làm tôi thấy rằng cái thành phố ấy cũng đã biến cậu thành một cậu bạn mê truyện tranh hoạt hình, thích Ru Ta Ngậm Ngùi và Bài Ca Tháng Sáu, mơ ước thành nghệ sỹ, nói chung là một bạn tuyệt vời. Hope to see you soon to make some big projects…
From Saigon to Singapore, with experiences…
Em cất mùa hạ vào đâu?
Vào hạt mưa hè lạnh giá?
Vào vài dòng thơ viết trên bàn chưa kịp xóa?
Hay vào lửa phượng vỹ nhạt nhòa…
Em cất mùa hạ vào đâu?
Vào nước mắt chia tay năm cuối?
Vào giấc mơ mang tên “mười tám tuổi”?
Hay vào cánh chim trời xa xôi…
Thế
Em cất tôi vào đâu?
Có cất dưới bóng ô em che mưa nắng?
Có cất trong dù chỉ là một chữ thơ tình êm lắng?
Hay cất trong chú ve lang thang buổi muộn màng…
Em cất tôi vào đâu?
Có cất chung ngăn với mùa hạ trong ký ức?
Hay lại giấu hạ vào ngăn tủ của những dòng lưu bút?
Mà để quên tôi nơi hộc tủ “đợi chờ”…
Như một bài thơ đã lỡ quên…
(bài này kỳ quá, khúc đầu lãng mạn kiểu thơ tình tuổi học trò, khúc sau lại trầm trọng và có vẻ hơi sang…)
Ethan Hawke, Uma Thurman, Jude Law, Loren Dean
http://www.imdb.com/title/tt0119177/

Bộ phim đặt trong bối cảnh một tương lai không xa, nơi mà công nghệ gene đã vượt bậc, và người ta bắt đầu đánh giá con người qua mẫu gene của họ – đơn xin việc cho mọi thứ liên quan đến con người. Ba anh chàng nhân vật chính của chúng ta bao gồm: Vincent, anh chàng cận với bộ gene kém chất lượng, được chẩn đoán từ khi mới sinh ra rằng anh ta sẽ mắc phải biết bao thứ bệnh và không qua được tuổi 30. Anton, cậu em trai hoàn hảo của Vincent, sinh ra trong một cuộc chọn lọc để thụ thai, người vẫn luôn tự biết mình thuộc một tầng lớp khác. Và Jerome, cựu vận động viên bơi lội, chỉ luôn đứng thứ nhì, với bộ gene hoàn hảo không kém, giờ giam mình trên chiếc xe lăn sau một tai nạn.
Cái thế giới mà bộ phim dựng lên thật ảm đạm. Khi mà bộ gene thể hiện đẳng cấp của bạn, nơi những bộ gene tốt là dân cổ trắng, mặc vest, đi xe hơi, và những bộ gene tệ hơn là dân cổ xanh, lao động chân tay và quét dọn… Nơi đấy tạo ra sự xa cách giữa hai anh em Vincent và Anton, bởi họ thuộc hai đẳng cấp. Nơi đấy dìm chết ước mơ của Vincent được bay lên những ngôi sao, dù cậu có cố gắng bao lần. Nơi đấy tạo cơ hội cho Vincent và Jerome gặp nhau trong một cuộc mua bán nhân dạng.
Và những nhân vật chính của chúng ta đã thay đổi thế giới quan đó, đã chứng minh rằng bộ gene không quyết định chúng ta ra sao. Jerome với bộ gene ưu việt của mình giờ lại yếu đuối và bất lực trên chiếc xe lăn. Vincent không thể bước qua tuổi 30 nhưng đã chiến thắng em trai mình khi bơi vượt biển khơi và giành lấy một chiếc ghế trên con tàu bay lên vũ trụ. Cái cảnh khi Vincent quyết định lộ nhân dạng thật của mình, và nhân viên kiểm tra y tế, đã tự động chuyển dữ liệu của cậu từ INVALID sang VALID, nghĩa là công nhận Vincent như một bộ gene vượt bậc của nhân loại… là giây phút mà Vincent tự khẳng định được mình, bước qua những suy nghĩ thiển cận về việc đánh giá người khác qua những thứ mà họ không thay đổi được.
Từ bộ phim này mà tôi thích Jude Law, vì cái cảnh hy vọng và nghị lực nhất, cũng như cảnh tuyệt vọng và bất lực nhất cũng là của Jude Law. Khi Jerome-Eugene quăng mình xuống đất và leo lên chiếc cầu thang xoắn với đôi chân liệt của mình, anh ta không hề yếu đuối như những gì quầng thâm trên mắt anh ta thể hiện. Và cũng chính Jerome khi quăng mình vào trong chiếc lò đốt, đeo vào chiếc huy chương bạc, và bật công tác, thật đau buồn và u uất. Chính Jerome là người đã tự gây cho mình tai nạn, khi anh ta tuyệt vọng với vị trí thứ hai và không thể vượt lên trên. Và ngồi trên chiếc xe lăn, anh ta mơ về những giấc mơ vinh quang trước đó, trở nên cáu kỉnh, và nội tâm.
Jerome đã nói với Vincent rằng, anh ta cho Vincent cơ thể, đổi lại Vincent cho anh ta mượn giấc mơ, và anh ta được phần hơn trong cuộc đổi chác này. Tôi đã nghĩ rằng, có vẻ như Vincent đã cho Jerome nhiều hơn giấc mơ, mà còn là minh chứng rằng anh ta có thể vượt lên chính mình nếu cố gắng hơn nữa. Vậy thì tại sao Jerome lại quyết định chết? Tôi chỉ nghĩ rằng, nếu không gặp Vincent, có thể anh ta đã quyết định sống tiếp, với ảo tưởng, với quá khứ, và lại bán buôn nhân dạng mình để tìm một giấc mơ nào đấy…
Tự khi nào mà xã hội đã có những chuẩn mực để đánh giá con người ta như thể đong đếm một quả cân?
Thanks bạn Vy. Should try all the possibilities, right?