NƠI ĐẤT Ở…

Đầu hẻm nhà tôi có một toà văn phòng nhỏ của một công ty địa ốc, chừng 10 tầng thôi. Sáng nào cũng tấp nập các bạn nhân viên kinh doanh đến, để xe máy tạm ở lề đường, vào trong độ 2 phút là ra, chắc để lấy hồ sơ cho khách… Nhưng thôi, đó là chuyện của hiện tại.

Độ năm mười năm trước, góc đầu hẻm đó là của sạp báo. Tôi cũng không hay mua lắm, vì sạp báo bán báo người lớn thôi, chứ ít bán truyện tranh hay hoa học trò các kiểu… Bà cô trẻ thì cáu kỉnh lắm, nhưng bà bán báo già hơn, chắc là mẹ, thì hiền từ hơn nhiều. Cái hôm đó, bà gọi tôi vào khi đang đi ngang đường về nhà, bảo tôi nhà bà sắp chuyển đi, nhắn tôi bảo lại với bà ngoại, khi ấy đã chuyển xuống miền Tây ở với cậu tôi, rằng là bà nhớ bà ngoại lắm, mấy nay không có bà ngoại ra bầu bạn chuyện trò, mà nay đi chắc cũng không có dịp gặp lại nữa…

Giờ ngồi nhớ lại, tôi chợt nghĩ, có khi mỗi lần chuyển nhà, với người trẻ thì thích thú vì đổi môi trường sống mới, nhưng với người già, có khi lại buồn lắm lắm…

Người già hay bàn tán và để ý chuyện xung quanh, nhưng cũng chính vì vậy mà thân thuộc với hàng xóm nhiều hơn những người trẻ, những người mà cả ngày trời chỉ quần quật ở văn phòng. Nghĩ lại, đôi khi ở chung cư cao cấp, tốt thì tốt thật, nhưng có khi cả đời chẳng biết mặt mũi hàng xóm sống ở căn hộ bên cạnh thế nào.

Lúc mới chuyển nhà về đây, có cái khu chợ sầm uất lắm, đi bộ đi chợ đã vất vả chen, đừng nói chi đi xe máy. Ngày Tết thì khỏi bàn, dân chợ bày bán đến đêm, mấy hàng hoa còn xếp mấy chậu mào gà hay hướng dương dọc hết cả con phố, khiến cho cứ đi ngang là thấy nao nao Tết…

Chỉ có cái nhà chợ, nơi tiểu thương bán quần áo vải vóc với ba cái đồ nhựa là ít người vào. Chợ cũng không mất vệ sinh gì đâu, lại cũng thoáng khí, không nóng bức quá. Chỉ tội nghe đâu ngày xưa còn cái bến xe thì đông khách lắm, từ ngày bến xe dọn đi, rồi mới thế.

Tiểu thương dọn dần, bẵng đi một thời gian thì đóng cửa, và quây lại xây một trung tâm thương mại. Con đường chợ xung quanh cũng bị bắt dời đi xuống tận khu phố bên dưới. Ừ thì, quy định nên rồi cũng phải dọn đi.

Chừng đâu vài ba tháng lác đác một hai sạp lại quay về bán, rồi nhiều hơn. Rồi đến nay thì chợ kéo dài từ chỗ chợ cũ đến chợ mới…

Chợ là một nét văn hoá Việt, mà đã là chợ rồi, thì cứ phải họp vào giờ đó, họp đúng chỗ đó mới đúng, rời đi chỗ khác nó lại bất an.

Bạn tôi viết trên facebook nói về việc mỗi người có một mức tới hạn thời gian, mà cứ mỗi lần đi chơi hay đi học nước ngoài xa, ăn đồ ăn có hợp có ngon đến đâu, cứ đến mức tới hạn này là lại nhớ đồ ăn Việt. Nhớ mà là nhớ đến thèm thuồng ấy…

Trong công ty tôi có ba chị trưởng phòng ba bên khác nhau, mà vừa vặn sao lại cùng quê Hải Phòng. Cứ mỗi bận đi ăn trưa có đủ ba người là sẽ được nghe những câu chuyện về những món ăn Hải Phòng nức mùi thơm mà thèm ăn đến cồn cào…

Ai nấy cũng từng nghe đôi ba câu chuyện như kiểu giống chó này ở đó sống tốt mà đem về nuôi chỗ khác thể nào cũng đổ bệnh, hay cái giống cây ấy lấy hạt về trồng đất khác kiểu gì cũng chẳng ra trái mà có ra cũng èo uột, không ngọt ngon…

Âu chắc là thổ nhưỡng…

Hay có khi tại đất ở, khi ở thì chẳng màng mấy, khi ở thì mọi thứ bình thường như cân đường hộp sữa, đến khi đi rồi mới thấy lòng nao nao…

Như một câu thơ Chế Lan Viên vậy.

Quanh tôi ai cũng lên kế hoạch đi định cư cả. Ai cũng nộp hồ sơ cả rồi. Người thì đã đậu, đợi bán đất bán nhà. Người thì còn chờ nhưng cũng tính trước.

Ai ai cũng biết rằng qua đấy rồi sẽ nhớ đồ Việt lắm. Ai cũng hiểu rằng qua đấy rồi cũng khó kiếm việc, hoặc rồi quay đi quay lại làm mấy nghề nail hay bán quán. Ai cũng rõ rằng qua đấy chưa chắc đã sướng bằng bên này.

Nhưng ai cũng đi. Những người chưa đi có lẽ không phải vì không muốn đi mà vì chưa đủ điều kiện đi…

Tôi nghĩ rằng, họ vẫn còn lưu luyến rất nhiều, nhớ rất nhiều, yêu rất nhiều cái đất ở này. Chỉ có điều, họ lưu luyến, nhớ và yêu một đất ở trong tâm khảm xa xưa, trong cái “tưởng ký” của bao kỷ niệm trẻ.

Còn vẫn cái đất ở đó, bây giờ, họ cảm thấy nó sẽ không thể mang lại cho con trẻ của mình những gì sánh bằng như thế…

REVIEW

Có ba thứ mà bạn cần biết về review:

  • What is good/bad to you, doesn’t mean it is also good/bad to someone else
  • What is good/bad to you at that time or that place, doesn’t mean it will be still that good/bad to you in another time or another place
  • What is good/bad to you, all is just subjective…

Ego của Ratatouille đã mất biết bao thời gian để nhận ra sự thực đắng cay của nghề phê bình “But the bitter truth we critics must face, is that in the grand scheme of things, the average piece of junk is probably more meaningful than our criticism designating it so”. Ở cuộc sống phồn hoa và smartphone ngày nay, hóa ra chúng ta có nhiều “nhà phê bình” hơn cần thiết. Khắp mọi nơi chúng ta comment, khắp mọi nơi chúng ta chấm điểm, và tệ nhất là khắp mọi nơi chúng ta ném đá.

Bình luận, nhận xét, phê bình, comment, review, critic,…

Nếu nhân viên có thái độ không đúng với bạn, hãy khoan đong đỏng nhảy vào fan page của họ rồi la lối, hãy nhìn thử xem họ có thái độ tương tự với những vị khách khác không?

Đừng quên rằng nhân viên cũng là con người, làm trăm lần cũng phải có một lần sai, chẳng may trúng bạn thôi. Thử nghĩ nếu bạn làm sai và sếp cũng vào facebook của bạn kể lể và hết lời xỉ vả thì thế nào?

Nếu một quán ăn có đồ ăn thức uống quá tệ, hãy khoan đong đỏng nhảy vào fan page của họ rồi la lối, hãy thử quay lại một ngày khác với một tâm trạng khác xem thế nào.

Con người ta ăn uống bằng mọi giác quan. Đôi khi nhạc bật trong quán không vừa ý, hay đi với người không vừa ý, hay đúng lúc tâm trạng đang dở dở ương ương, lại đâm ra đổ thừa đồ ăn dở.

Đôi khi, vào đọc những comment trong các fan page, thấy các bạn revenge hơn là review. Nếu vậy, hãy viết ở facebook của mình, còn nếu đã góp ý vào một trang cộng đồng, hãy nghiên cứu kỹ, tìm hiểu kỹ và góp ý cho xứng đáng.

Và cũng đừng quên, góp ý không phải chỉ là những lời chê. Một lời khen chân thành còn tốt hơn vạn lòi chê hời hợt…

56790979_10162615064575643_7962815237311168512_n

THƠ THÁNG TƯ

Này em, mưa đầu mùa đến sớm,
Anh hãy còn thơ thẩn ngắm xuân sang.
Này em, mặt trời non dậy sớm,
Anh hãy còn ngơ ngẩn giấc mơ êm.

Này em, hoa kèn hồng nở vội,
Anh giật mình thoăn thoắt thời gian trôi.
Này em, bức thư hồng bạc vội,
Anh bao điều bối rối mãi chưa thôi…

Còn ngồi chờ đợi đến bao giờ?

Chẳng chốc,
Lửa phượng bừng góc phố.
Chẳng chốc,
Gió cốm khắp chợ chiều.

Chẳng chốc,
Sương đêm phủ đìu hiu.
Chẳng chốc,
Lại thấy đào đầu ngõ.

Chỉ còn anh ngồi lại,
Cùng cơn mưa đầu mùa,
Đến sớm,
Trong tâm hồn chợt thấy xôn xao…

TÌNH CA TÙNG DƯƠNG

Ngày đó, cô ca sỹ cá tính với chất giọng khoẻ và vang Christina Aguilera ra một đĩa nhạc Back to Basics với chata jazz từ cả nửa thế kỷ trước, rồi cô ấy từ bỏ những nốt gào thét, để dịu dàng trong Save Me From Myself đến không ngờ… Ngày đó, cô ca sỹ quái dị tạm xa chất pop để thử nghiệm country với You and I, rồi cái quái dị bay đi, để lại một Lady Gaga nữ tính với những bộ đầm thời trang, cùng cây đàn guitar trong Joanne… Ngày đó, giữa những cơn bão chê bai của fan hâm mộ khi từ bỏ alternative rock ồn ào để làm một album nhạc pop với những cái tên lấp lửng như One More Light hay Heavy, rồi  ai cũng nhớ điều gì đã xảy ra với Chester và Linkin’ Park…

Có khi người ta thỉnh thoảng cũng mệt mỏi khi cứ phải gồng mình lên… Trong khi những gì ta cần làm là thả lỏng, cứ thế trôi theo những cảm nhận, một cách tự nhiên. Như khi bơi trong một dòng sông. Như khi nằm dài bên bãi cỏ. Như khi mỉm một nụ cười.

Và cũng thế, thôi không gào thét như thuở hát Lê Minh Sơn nữa, thôi không phải luyến láy, làm khó như Con Cò, thôi không pha trộn với jazz như Chiếc Khăn Piêu, mà chỉ điềm đạm, ấm áp, trở về với cách hát nhạc đỏ xưa, cách phối khí nhạc đỏ xưa mang hơi hướng thính phòng, Tùng Dương mang theo một cách hát đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều khi lần thứ hai hát tình ca.

Bìa đĩa tạo cảm giác phá cách, nhưng thật sự những Áo Mùa Đông, Bài Ca Hy Vọng, Biển Hát Chiều Nay… đều dịu dàng, ngân vang, tiết chế những nốt phá cách. Cả đến Quê Nhà hôm nào cũng trở lại với phiên bản mới nhẹ nhàng, khoan thai, mộc mạc hơn.

Tôi không thích lắm khi khoe khoang những nốt cao í éo của Through the Rain, tôi thích cái mềm mại của Without You hơn, thế thôi…

3B62B968-5A63-4632-838C-DB116091757B

BẠN KHÔNG CẦN PHẢI HIỂU NHẠC TRỊNH

Tháng ba là tháng của Trịnh Công Sơn. Ông sinh ngày 28 tháng 2 và mất vào ngày 1 tháng 4, nên cả khoảng “ở trọ” nằm gọn trong tháng ba vậy. Thế là hàng năm, vào cái độ hoa sưa bắt đầu trắng những góc phố Hà Nội, và cái nắng bắt đầu oi ả những hàng me Sài Gòn, thì lòng người nghe nhạc lại nhớ về Trịnh.

Tôi nhớ cái thời cùng với hai cô bạn, xem nhạc Trịnh như một cõi để ủ ê, vỗ về, như một lăng kính nhìn vào cuộc sống. Ba tôi khen Trịnh Công Sơn tài hoa lắm, nhạc tình ca chẳng nói, viết nhạc đỏ cũng hay, nhạc thiếu nhi cũng giỏi, mà cả nhạc xanh cũng xuất sắc. Có thời báo nào còn viết như thể ca sỹ nào cũng cần có một đĩa nhạc Trịnh như một mốc son…

Nhạc Trịnh cũng có giai đoạn, mỗi một giai đoạn sáng tác lại có thể thiên về một nội dung, hay một người khác nhau. Mà tôi nghĩ, ngay cả người nghe, nhạc Trịnh cũng có giai đoạn, mỗi lớn lên, cách nghe cũng khác đi.

Mấy nay, tôi đọc trên mạng bài viết băn khoăn về việc mất bao lâu để hiểu được nhạc Trịnh, rồi đọc đâu đó các bạn tranh luận sôi nổi, thôi thì, trộm qua đôi năm nghe Trịnh mà mạnh bảo rằng: bạn không cần phải hiểu nhạc Trịnh.

Tôi cũng không dám chắc Ngẫu Nhiên nói về gì, giai điệu vui tươi thế nhưng cũng chưa chắc gì vui. Chiếc Lá Thu Phai nghe thật buồn, nhưng đôi khi nó nhắc nhở về điều gì đáng lạc quan lắm. Hay đến mãi bây giờ, tôi cũng chưa hiểu nổi Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ. Nhưng có hề gì đâu.

Tôi vẫn thường xuyên google đấy chứ, kiểu như “How to Save a Life song meaning” hay “Details in the Fabric song meaning” và vào những forum nơi mỗi người tự đưa ra nhận xét về suy nghĩ của mình, mỗi người một vẻ. Không ai phủ nhận ai. Và điều đó thật tuyệt và sắc màu.

Nhạc cũng không cần khó hiểu mới là sang và hay. Jewel viết You Were Meant for Me chỉ về một cô gái lang thang giết thời gian để quên người tình cũ. Tracy Chapman viết Fast Car hẳn về một cặp tình nhân qua bao năm tháng. Alanis Morissette viết You Oughta Know chỉ để nguyền rủa anh bồ cũ. Nghe có vẻ nông cạn. Nhưng thực sự hay đấy chứ.

Bạn có chắc bạn đã hiểu hết Việt Anh nói gì trong Chưa Bao Giờ không? Những Bức Thư Tình của Đỗ Bảo trong lành vậy, mà bạn có chắc đã hiểu hết từng câu chữ. Cả những bài tình ca nổi tiếng như My Heart Will Go On, liệu có rõ ràng không? Bạn vẫn nghe nhạc Trung, nhạc Hàn, nhạc Nhật và cũng không phải bài nào cũng tìm đọc lời dịch. Và nhạc Yiruma vẫn làm bạn xao lòng, dẫu cho chẳng có lấy một lời ca.

Cho nên, bạn không cần phải hiểu nhạc Trịnh để có thể yêu và nghe chúng. Nhạc Trịnh đôi khi mang tính cá nhân, kể về những chuyện tình và kỷ niệm riêng của chính nhạc sỹ. Nhạc Trịnh có những hình ảnh và từ ngữ sáng tạo mới như “cốm sữa” của mùa thu Hà Nội. Rồi có cả những ca từ vẫn rất nhiều người hiểu nhầm, như “tầng tháp cổ” của nàng Diễm. Và đôi khi, người ta mượn ca từ của Trịnh để nói lên quan điểm chính trị nữa…

Nhưng mọi thứ không phải hoạt động như thế. Một khúc Trịnh, một đoạn văn Hemingway, một bức Pollock, một bộ phim Innaritu không nhất thiết luôn luôn vỡ ra thành x + y. Có thể nếu sau này bạn là một nhà phân tích, hay theo sự nghiệp nghệ thuật, nhưng không quá quan trọng nếu bạn chỉ là một người say mê.

Bạn hiểu sai cũng được, hiểu đúng cũng hay, không hiểu mấy cũng chẳng hề gì. Cái chính là cảm xúc. Cái chính là suy nghĩ của riêng bạn, cảm nghĩ của riêng bạn. Cảm nhận nó như thể chuyện trò với một người bạn mới quen. Chưa hiểu nhau lắm, nhưng thấy hợp nhau thì ngày mai sẽ nói chuyện tiếp. Nói chuyện gần chuyện xa, chuyện nào thấy hợp cạ thì nói sâu hơn. Đừng cưỡng cầu. Rồi một ngày, tự dưng mọi thứ vỡ ra, mọi thứ ý nghĩa vào đúng chỗ của nó. Bạn cảm thấy như lần đầu có một bài hát dành riêng cho bạn, nói những lời từ tấm lòng mà bạn vẫn đi tìm ngôn từ để diễn tả. Và bạn vui bạn buồn bạn cười bạn khóc bạn tâm đắc bạn thích chí bạn trầm ngâm bạn tư lự bạn thẫn thờ bạn bâng khuâng bạn nhớ bạn nghĩ suy bạn trăn trở bạn thở dài ngao ngán và ngồi mơ mộng về tương lai. Đó là lúc nhạc Trịnh hay bất cứ nghệ thuật nào có ý nghĩa, của riêng bạn, và bạn mãi không quên…

ROMA (2018)

Tôi có đọc đâu đó một câu về phim Việt thế này: nếu có một cảnh cô ấy đi đến đầu cầu thang, thì sẽ có cảnh cô ấy đi hết cái cầu thang mới thôi. Thôi thì chung quy cũng vì thoả thuận tiền bạc dựa trên độ dài mà phim dành được của nhà đài…

Nhưng nếu thế thì phim Việt cần phải xem Roma. Để thấy một cảnh cô người làm đi hết một vòng căn nhà, tắt từng ngọn đèn, cũng có thể đầy nghệ thuật đến thế nào.

Năm nay là năm “chơi lớn” của Alfonso Cuaron khi vừa tự sản xuất, tự viết kịch bản, đạo diễn và kiêm cả quay phim cho một bộ phim bán tự truyện của mình. Cũng cần nhớ rằng Cuaron cũng là một nhà đạo diễn kén chọn. Từ xưa xửa xưa năm 95 96 gì đó, ông ấy đã làm đạo diễn cho A Little Princess, một phim thiếu nhi quá sức dễ thương. Và từ đó đến nay số phim ông ấy đạo diễn có khi chỉ vừa qua một bàn tay.

Phim gần nhất trước Roma là Gravity năm 2013. Mà nếu tính riêng phim tâm lý, thì phim gần nhất là từ đầu những năm 2000 với Y Tu Mama Tambien.

Roma kể về một gia đình khá giả ở Mexico City, mà trung tâm là cô hầu gái của gia đình. Nội dung chính của phim không phải loại đề tài mới, thậm chí có phần dễ đoán, khi mà đạo diễn cho rất nhiều “dấu hiệu”. Lời thoại của phim cũng bình dị, nhân vật chuyện trò những câu thoại bình dị, không có gì khó về ngữ pháp hay câu chữ.

Mà bình dị thế lại hoá hay. Chính cái bình dị làm điểm nền cho một cách kể chuyện tinh tế và những khung hình quay gọn ghẽ mà nghệ thuật.

Bộ phim hay chỉ nhờ một điều: Cuaron.

Này nhé: cách kể chuyện tinh tế, hầu như không có nhạc nền, lời thoại thì không nhiều mà cũng chỉ là những câu đối thoại hàng ngày. Nội dung câu chuyện, tâm lý nhân vật, tính cách và những “dấu hiệu” của câu chuyện, người xem chỉ có thể nắm bắt qua những khung hình.

Cái cách ông chủ nhà lái xe vào cái gara chật trong tiếng nhạc hoà tấu. Cái cách người vợ ôm lấy chồng. Cái cách Cleo đứng giữa lớp tập võ và làm một tư thế đầy tĩnh tâm… Những khung hình bình dị nhưng đầy những “phần chìm”. Đó là cái tinh tế mà điện ảnh Việt cần có được, như một thời Đời Cát ngày nào.

Cách quay phim của Cuaron thiên về tĩnh, lấy nhân vật làm trung tâm, cho nên nếu động thì sẽ động theo nhân vật: cảnh quay một vòng căn nhà theo chân cô hầu gái, cảnh quay lướt theo người trên phố, và nhất là cảnh biển giữa những ngọn sóng ồ ập ùa vào. Cảnh quay ấy, như mọi cảnh khác, ít thoại, không nhạc, nhưng cái cách quay thực sự bù đắp hết.

Tôi thích cảnh cô hầu và ông chủ nhóc của mình nằm trên sân thượng, giả chết. Cảm xúc mỗi cảnh là tuỳ mỗi người cảm nhận, không hề bị gượng ép hay dẫn dắt, nhưng nhìn chung bộ phim mang lại cho cá nhân tôi một cảm giác rất bình yên. Đơn sơ, thường ngày, có sóng có gió nhưng bình yên.

Diễn xuất của nữ chính Yalitza Aparicio khá trọn vẹn nhưng chưa thật xuất sắc, về cá nhân mình thì chưa đủ tầm cho một đề cử. Âu cũng do là lần đầu cô ấy đứng trước máy quay. Cô được lợi thế khi đạo diễn tạo được nhiều khung hình để tâm lý nhân vật thoát ra một cách súc tích. Thế mới biết đạo diễn như sếp vậy, sếp giỏi nhân viên cũng sẽ giỏi thêm.

Nữ phụ Marina de Tariva với bề dày diễn xuất lại khá tốt trong vai của mình. Cái cách nhân vật luôn bộc phát tính khí của mình rồi lại ân hận, dần về cuối phim, khi cô ấy ngồi trong bàn cùng các con của mình, sự bình tĩnh và kiên cường đã quay lại, những điểm đó đều rất tốt.

Sắc màu trắng đen vậy mà hợp. Vừa mang đến một nét hoài niệm và tự truyện, vừa hoà đều khung nền, để trọng tâm chỉ còn nhân vật, và nhân vật. Nhờ sắc trắng đen, mà những bãi rác, những “chất thải” của chú chó không mang đến phản ứng của người xem, mà trái lại, mang đến cho tổng thể phim một “màu” đẹp.

Trộm đoán rằng Cuaron làm phim này đầy tính cá nhân, làm cho riêng mình, những cảm xúc và câu chuyện của riêng mình. Nhưng rồi nó thoát ra thành một câu chuyện của mọi người, của những con người lao động bình dân, và cả những gia đình trung lưu xa cách. Âu cũng là ước mơ của mọi nhà làm phim khi câu chuyện của mình được đón nhận, cảm nhận và yêu mến.

Như một câu hát cũ, “bài hát cho em giờ đã hát cho mọi người, để rồi lãng quên…”

P.S. Poster cũng đẹp dữ ^^

FCD742E7-997F-460E-B11A-37AFCE8D72BE

CHUYỆN VỀ MỘT BÀI HÁT CŨ…

Công thức thế này: tiếng guitar của một bài hát tự sáng tác + giọng hát ngọt ngào của một cô nàng tuổi 23 + lời ca về một cuộc tình tan vỡ = sao có thể không nao lòng.

Hai chục năm rồi mà bài hát ấy vẫn đứng đầu danh sách “most played” trong điện thoại mình và gần một nửa trong danh sách đó cũng của cô ca sỹ này.

Hồi bài hát ra tôi trẻ dại lắm, làm gì mà thấm nổi nội dung của nó. Điều đọng lại khi ấy là tiếng nức nở của một cô nàng, âm nhạc guitar dập dìu nhưng ai nghe cũng hiểu một cái buồn bảng lảng đằng sau, cùng một cái clip tông màu xanh êm dịu.

Rồi cứ nghe dần mà thành quen.

Rồi cứ thấm dần mà thành yêu.

Cho đến khi, vào cái giai đoạn đớn đau mà hầu hết ai cũng phải trải qua: tan vỡ cuộc tình đầu, thì bài hát mới vỡ thành tiếng lòng đồng cảm không sao dứt được.

Cô gái ấy thức dậy lúc 6g sáng trong một căn hộ mới, tự làm bữa sáng với trứng và si rô, cố gắng giữ căn phòng ngăn nắp. Và mọi thứ ùa về. Cô ấy đọc báo và càng buồn hơn, cô ấy đi trong mưa và xem lại một bộ phim cũ và càng buồn hơn. Bởi mọi thứ ùa về. Có nên gọi điện chăng? Mà gọi thì biết nói gì?

Hearts are broken everyday…

Có một lần nọ tôi đi hát karaoke với một cô bạn Canada, cô ấy bật bài này hát, chỉ có mình tôi với một cô bài nữa biết nó, và ngân nga hát theo. Nhưng những người khác đều lặng im. Họ nghe nó lần đầu, nhưng ca từ thấm vào những con tim trưởng thành ấy như mưa rào. Một bạn cất lời khen, một bài hát dễ thương, nhưng buồn quá. Âu cũng chứng minh cái cảm xúc của nó rồi.

Những lúc đợi xe bus, tay cầm cuốn sách mà chưa muốn đọc, nhìn xe cộ chạy qua, tôi lại ngân nga bài này. Tưởng tượng mình trong đó… Đánh răng, nhặt một cuốn sách, rồi nhảy vào giường, tự dặn lòng rồi mọi thứ sẽ ổn thôi…

I’m half alive but I feel mostly dead…

Không, nó không phải là một bài hát buồn đâu. Buồn là khi Phil Collins viết Against All Odds tặng vợ mình. Buồn là khi Thanh Tùng viết Một Mình tặng vợ mình. Còn bài hát này, là cách con người ta vượt qua một mối tình, để đi tiếp, để mối tình ở lại, như một giấc mơ dài, cùng một hy vọng.

Soon, you will see,

You were meant for me…