ANH ẤY CHẲNG YÊU ĐÂU

Anh ấy chẳng yêu đâu,

Thôi đừng buồn rầu nữa.

Đừng hờn đừng dỗi nữa,

Anh chẳng bận tâm đâu…

 

Đừng kể lời khổ sở,

Nào anh nghe bao giờ.

Đừng vật vờ ngơ ngẩn,

Anh chẳng ngó một lần.

 

Cũng đừng vờ lạnh lẽo.

Anh vô cảm bội lần.

Đừng giả vờ đuổi khéo,

Anh mong đuổi cả tuần.

 

Cũng đừng vờ tán tỉnh,

Chờ anh nổi lòng ghen,

Một hai ba bốn mình,

Anh chẳng màng mà đếm.

 

Anh chẳng còn yêu nữa,

Chẳng buồn chẳng quan tâm,

Thôi đừng, chớ bận lòng,

Chỉ mỗi mình đau khổ.

 

Có tan ngàn mảnh vỡ

Anh xem như bụi bay

Có đợi lẻ một ngày

Anh xem như gió thổi.

 

Sáng trưa rồi lại tối,

Chỉ còn tôi với tôi,

Dối lòng lại dặn lòng,

Anh không yêu tôi nữa…

Advertisements

MỘT CUỐN SÁCH KHÓ

Tôi có lang thang qua một facebook group đọc sách của một nhà xuất bản có tiếng hiện nay. Có một bài viết của một bạn hỏi về việc thế nào là một cuốn sách khó đọc. Và tôi thấy khá thú vị.

Thế nào là một cuốn sách khó đọc? Một bài hát khó nghe? Một bộ phim khó xem?

Rất nhiều bạn bảo rằng sách kinh điển như Đồi Gió Hú thì khó đọc. Các bạn quen nghe trữ tình sẽ bảo rap khó nghe. Và tôi không nghĩ các bạn yêu thích Em Chưa 18 sẽ bảo rằng Dunkirk không khó xem đâu…

Đã bao giờ bạn vào một viện bảo tàng để xem tranh chưa? Hẳn nhiều người sẽ đồng ý bảo rằng tranh là một thứ khó xem. Nếu người ta vẽ một chân dung thực như hình chụp thì sẽ là dễ xem, còn người ta vẩy tung toé như Pollock hẳn là khó? Những thứ rõ ràng hẳn là dễ xem, còn những thứ trừu tượng, như Picasso hẳn là khó. Nếu vậy thì sách giáo khoa hẳn là dễ đọc lắm, vì chúng gạch đầu dòng từng cái rõ ràng thế còn gì ^^

Nhưng liệu một bức tranh rõ ràng là cô gái Mona Lisa thì có dễ xem không?

Nhưng tôi nghĩ bạn đúng đấy, một cuốn sách sẽ khó đọc khi chúng không nói rõ ràng ra những điều bạn muốn biết về nó. Một cuốn sách khó đọc chỉ mù mờ theo trường phái một phần nổi bảy phần chìm của Hemingway, và cái phần bảy chìm ấy mỗi người lại nhìn một cách khác. Nhưng cái đó mới chính làm nên cái hay của tác phẩm.

Đồi Gió Hú có thể khó đọc vì nó khiến cho người ta tự hỏi Catherine đáng thương hay ích kỷ. Doraemon thì có thể dễ đọc vì chỉ nhắc đến tên là mọi người đều có thể nói tính cách của nhân vật đó giống như nhau.

Tôi thích văn học nước ngoài, còn nếu là văn học Việt Nam thì tôi thích văn học mang tính truyền thống một tí. Bởi tôi luôn nói, đó là thứ văn chương của hành động và tự cảm nhận. Một cô gái cá tính mạnh mẽ trong một cuốn sách của Jane Austen sẽ dùng những lời lẽ đanh thép cả trang giấy chỉ để diễn đạt một ý: tôi ghét anh. Nhưng cô ấy không nói thẳng, mà bóng gió. Tất nhiên một phần là do các nói hoa mỹ của quý tộc xưa, nhưng bạn sẽ không biết chắc cảm xúc của nhân vật qua từng chữ, mà phải trăn trở suy nghĩ nó trong cả câu.

Kafka trong Hoá Thân không miêu tả niềm vui của gia đình bằng một câu: họ vui, mà bằng cái cách họ đuổi người giúp việc rồi lên đường làm một chuyến du ngoạn. Ngô Tất Tố không viết một câu Nghị Quế trưởng giả học làm sang, mà chỉ thêm một câu thoại rằng cái đồng hồ Tây ắt không bao giờ sai…

Đó là thứ văn chương mà bạn không thể đọc dễ dãi. Giống như mỗi người bạn gặp trong đời. Không mấy ai nói rõ cho bạn nghe tính cách họ thế nào, họ đang suy nghĩ gì. Chỉ có bạn, qua cái cách họ mím môi, qua ánh mắt, qua cái nhún vai, qua nụ cười, để tinh tế mà đoán biết. Và đọc văn cũng như đọc người vậy thôi.

Tôi cũng có thử mua một vài cuốn sách Việt của các bạn trẻ, và tôi không cảm nhận được điều đó. Nếu một cô nàng thích chụp hình, đăng lên mạng xã hội với những âu nói tỏ vẻ sâu sắc, và nhà văn viết cả vào đấy rằng cô ấy buồn, rằng cô ấy trống rỗng và tìm sự sẻ chia của những người xa lạ. Thế thì còn gì để người đọc khám phá. Chỉ như ngồi dầm ướt sũng trong cơn mưa, chứ không còn là ngửa tay để cảm nhận và đi tìm một cầu vồng ở phía xa…

Một bộ phim hồi hộp kinh dị mà cuối phim nhân vật nữ chính đứng lên thuyết minh lại toàn bộ câu chuyện thì còn gì nữa để trầm trồ. Còn cần gì đạo diễn để lồng ghép những cảnh ẩn ý khiến người xem há hốc khi ngộ ra sự thật nữa.

Có lẽ nhạc rap không khó nghe đâu. Chỉ là bạn không thích nghe chúng và lựa chọn không nghe chúng thôi. Nhạc cổ điển khó nghe vì chúng chẳng có lời để nói thẳng cho bạn biết: ờ, đây là bài nhạc buồn đấy nhé. Thơ có lẽ vì thế mà khó đọc, vì chúng phải hiệp vần, với đầy ẩn ý. Có lẽ Chiến Tranh và Hoà Bình lại không khó đọc đâu. Chỉ đơn giản vì bạn quá lười để đọc hết nó…

Nhưng, một cuốn sách khó đọc cũng không hẳn hay, một cuốn sách dễ đọc cũng không hề luôn luôn dở. Bạn đọc sách nào cũng được, đã đọc là tốt rồi, quan trọng là khi đọc, bạn phải có cảm xúc với nó.

Một cuốn sách hay phải khơi gợi được trong bạn cảm xúc, phải gợi được cho bạn mộy suy nghĩ, một ý tưởng, một định nghĩa. Bradbury đã viết trong 451 độ F rằng bản thân sách không có ý nghĩa bằng việc chúng gợi nên suy nghĩ. Từng câu chữ không quan trọng nếu như bạn chỉ thuộc chúng từ sách. Chúng chỉ quan trọng khi từ đó, bạn có một tiếng nói của riêng mình, bạn nói lên những câu chữ của riêng mình.

Tôi chẳng phê phán nhạc thị trường, nhạc trẻ, sách trẻ, mặc dù thật là tôi không thích chúng. Nếu tôi có tranh cãi với ai đó về việc trái sở thích, thì đừng hiểu nhầm rằng tôi cố lôi kéo họ. Mà sự thực là, tôi rất thích thú khi nghe họ nói về cảm xúc họ có được từ nghệ thuật qua góc nhìn của họ. Đó mới là điều đáng quý. Nghệ thuật gợi lên cảm xúc đã là hay rồi. Nếu tôi có phê phán thì đó là bởi vì cảm xúc còn nông cạn thôi…

Cũng như tôi thích cách người ta tranh cãi về Tam Quốc Chí, về các hảo hán trong đó, ai được mặt này ai dở mặt kia…

Cũng trên facebook, tôi đọc thấy một status nọ, rằng một người thầy giỏi sẽ giải thích, một người thầy giỏi hơn thì minh hoạ, nhưng người thầy tuyệt vời nhất sẽ là người có thể gây cảm hứng. Một cuốn sách câu văn mạch lạc đã là hay, nhưng một cuốn sách tuyệt vời phải gây được cảm xúc, nơi người ta cảm thấy nó bùng cháy trong mình, đủ để tranh luận sôi nổi cùng người khác…

IMG_1667

EM GHÉT ANH

Nếu có điều gì em ghét nhất
Đó là anh.
Cái cách anh bình tâm,
Cái cách anh thoải mái,
Cái cách anh không bận lòng vì những điều đã qua…

Khi bóng tối quanh em đầy thăm thẳm xót xa,
Thì anh
Hẳn là ngủ yên lắm…
Nếu em có tan thành bọt biển trắng,
Anh có tiếc một cái nhìn qua?

Nếu có điều gì em sẵn sàng bôi xoá
Đó là anh.
Cùng những ký ức ngắn ngủi
Nhạt nhoà những ngày đầu đông ấy…
Giá mà như một tờ giấy
Dễ dàng xé rồi thành hư vô…

Giá mà như bờ cát sóng xô
Giá mà như chút bụi trần bay mất
Nhưng lại là ánh trăng ngà hiu hắt
Đêm nào cũng đầy nhớ rồi thương,

Giá mà dễ tan như một giọt sương
Em sẽ rất mong chờ ngày mai đến
Nhưng lại là một ngọn nến
Đã tàn vì tình nhân…

Nếu có một điều gì em rất giận
Đó là anh.
Nhưng nếu có điều gì em cần
Cũng là anh nữa.

Nếu có điều gì em không hiểu nổi về bản thân mình nữa.
Liệu anh có biết chưa
Em không hiểu nổi bản thân mình nữa.
Đó là tại sao.
Trái tim yêu vẫn còn như xưa?…

QUÁN ĐẸP HAY CAFE NGON?

Khi lần đầu tôi được ăn một chiếc Mac ở một quán thật lớn, nằm chễm chệ ngay một vòng xoay đông nhất nhì thành phố, thì tôi không còn đi ăn những quán thức ăn nhanh chữ L hay hình ông già nữa.

Khi lần đầu tôi được uống một ly chocolate cùng nụ cười của những nhân viên của một tiệm cafe “sang chảnh” nằm đón nắng ở một vòng xoay đông đúc khác của thành phố, thì tôi cũng không uống ở đâu ngoài cô nàng đuôi chẻ ấy.

Tôi hay ăn phở ở tiệm gần nhà, nơi cô bán phở quen mặt. Tôi hay ăn hủ tíu nam vang ở một con hẻm khu Tân Định gần tuổi thơ. Tôi mua kem hiệu này, mua nước hiệu kia. Tôi vẫn đi sở thú, đi dinh, đi bảo tàng, mỗi năm cũng ráng một lần. Nhưng thôi, đó lại là chuyện khác.

Ngày này, các bạn trẻ đến một quán cafe trước hết vì quán đẹp, để họ có thể tự tin tạo dáng trước một điểm đen nhỏ tí phía trên một tấm gương cũng đen nốt. Có mấy ai còn khờ dại đến quán vì cafe ngon không?

Hoặc chả may cafe hôm ấy gặp phải cậu bếp pha lần đầu vụng tay, có mấy ai chấp nhận quay lại vào một cơ hội thứ hai.

Hoặc nếu may gặp được quán đẹp mà cafe cũng ngon rồi, thì sao cứ phải ở mãi một quán, trong khi còn biết bao quán đẹp thế kia để nếm thử.

Đời sống quanh đây có vạn lời mời
Tôi chỉ mong người sẽ mãi đợi nơi quán tôi…

ABOUT A NORMAL GUY

I’m just a normal guy
Living a normal life
Working a normal job
Having a normal loft

I’m just a normal guy
Living a normal life
No one would ever mind
If I’ll be free tonight

No one would ever care
If I manage to be there
No one would recognize
“Hey, do I really know that guy?”…

I’m just that normal guy
Living that normal life
Working that normal job
Having that normal loft

Yes, I have nothing else
Than that normal tale
But I still wanna say
I love you all the way

I love you all the night
I love you all the day
Every time I pray
Every time I cry…

Well, it would sound a lie
If I say “…till I die”
So I’m just gonna say
I’m loving you today

I have no ring to give
No suit, no cake, no big party
So would it be enough
With this normal sincere heart?

The heart of a normal guy
Who lives a normal life
Who wakes up just to say
I love you all the way…

ĐÔNG DƯƠNG – INDOCHINE (1992)

Indochine_Poster.jpg

Nhân dịp Liên hoan phim Quốc Tế Hà Nội, một bộ phim mà đối với đạo diễn cũng như các diễn viên và cả đoàn làm phim, đã được đánh giá là một trong những kiệt tác, đã được trình chiếu lại tại Việt Nam. Và dành cho các bạn trẻ, đặc biệt là những ai đam mê nghệ thuật thứ bảy, thì đây là một bộ phim xứng đáng cho bạn xem. Bởi nó nói về chính Việt Nam, trong những ngày chiến tranh, dưới con mắt đam mê của người Pháp.

Bộ phim mang tên Đông Dương (Indochine)

Đông Dương kể về một Eliane, một phụ nữ độc thân, cùng cha, cai quản một đồn điền cao su nhất nhì Đông Dương lúc ấy. Cô nhận nuôi một cô gái của dòng dõi nhà Nguyễn, đặt tên là Camille. Cuộc sống êm đềm của họ bị khuấy động trong dòng lịch sử của cuộc chiến tại Đông Dương, mà cụ thể là Việt Nam, cũng như sự xuất hiện của một sỹ quan trẻ nóng tính Jean-Baptiste.

Bộ phim khai thác về một trong những đề tài được đánh giá cao trong điện ảnh: chiến tranh Việt Nam. Nhưng không ám ảnh như Apocalypse Now của Coppola hay bạo lực như Full Metal Jacket của Kubrick. Phim khai thác chiến tranh trong chiều dài của một câu chuyện tình.

Kịch bản lồng ghép giữa chiến tranh và sự lãng mạn rất tốt. Khi cuộc chiến dần sục sôi cũng là lúc chuyện tình bắt đầu ngang trái. Phim vừa miêu tả những người Pháp, dẫu đa phần đam mê quyền lực và chủ quyền tại Đông Dương đến mức tàn độc, nhưng vẫn có những người chỉ đơn giản muốn đi tìm một cuộc sống an bình ở một đất nước ấm áp.

Phim cũng đề cao những con người Việt Nam, vẫn có những trọc phú, nhưng vẫn có những dân nghèo, cần cù lao động và sẵn sàng đứng lên phản kháng lại sự áp bức bất công, rồi vẫn bao dung bảo vệ một anh chàng mắt xanh da trắng.

Minh tinh Catherine Deneuve sắm trọn vai Eliane, một phụ nữ Pháp cai quản cả một cơ ngơi. Với công việc, đó là một O’Hara của cao su, mạnh mẽ, không sợ hãi, một người phụ nữ ra lệnh cho những người đàn ông. Nhưng với tình yêu và gia đình, lại trở về một người phụ nữ, tình cảm, da diết, đè nén những nỗi đau.

Phạm Linh Đan thể hiện một hình ảnh ngược lại, một cô gái da vàng trẻ trung xinh đẹp. Nếu như Eliane tỉnh táo trước những đam mê, và luôn thận trọng trong cuộc sống, thì Camille lại luôn nồng nhiệt trong những tình cảm chớm nở, luôn sống bằng con tim, và đôi khi bồng bột trong nhiều hành động của mình. Eliane chôn chặt những tâm tư để sống vì những người thân yêu, còn Camille luôn sẵn sàng chạy theo tình yêu và cả lý tưởng.

Nếu Catherine thể hiện gần như tất cả các mặt tâm tư của Eliane, từ mạnh mẽ, đến khổ đau, từ tan vỡ đến vực dậy hy vọng, thì Linh Đan vẫn còn thiếu chút gì. Tuy vậy, người xem vẫn sẽ thấy một Camille nhẹ nhàng và trưởng thành dần theo bộ phim.

Vincent Perez vào vai Jean-Baptiste, một chàng sỹ quan hải quân nóng nảy, bốc đồng. Càng về cuối phim, nhân vật càng dịu lại, tình cảm hơn, nhìn rõ hơn bộ mặt chiến tranh. Tiếc là bộ phim thiếu những khung cận cảnh để nhân vật có thể thể hiện tâm tư rõ nét hơn.

Những gương mặt quen thuộc của điện ảnh Việt như Như Quỳnh, Trịnh Thịnh, Tiến Thọ, Tất Bình cũng góp mặt trong những vai phụ. Như Quỳnh chỉ xuất hiện trong một ít phân cảnh nhưng đã hoá thân vào một phụ nữ nghèo khổ, tần tảo và bi thương, tiêu biểu cho cả một tầng lớp bấy giờ.

Bộ phim ngập những khung cảnh đẹp của cả Việt Nam. Trừ những cảnh Sài Gòn được thay thế, người xem sẽ được nhìn lại những cảnh quay, từ những thành trì tại Huế, đến một quang cảnh mênh mông của vịnh Hạ Long, và những núi rừng, thung lũng, uốn lượn quanh những cánh đồng của đất Ninh Bình.

Một màu xanh quay ít tô vẽ kỹ thuật của những năm 90 để bạn thấy rằng thực sự Việt Nam rất đẹp, và sẽ còn đẹp nữa khi bạn xách ba lô lên và đi.

Đạo diễn Regis Wargnier mang đến những cảnh quay đầu tư, ấn tượng và khó quên. Hình ảnh đoàn người đi giữa rừng cao su có thể rất u mê hư ảo. Cảnh phim dưới mưa đầy đam mê , ngọn lữa tình trong xe đối lập với cơn mưa lạnh giá bên ngoài. Cảnh một bà đầm Tây mặc âu phục bước đi trong kinh thành Huế giữa hai hàng lính.  Cảnh những người dân chìm trong màu áo nâu nhuộm bùn. Cảnh Jean-Baptiste ôm đứa bé giữa dòng suối. Cảnh những con tàu cháy, những sân khấu cháy. Cảnh Eliane đứng lặng bên bờ sông những ngày chiến tranh kết thúc…

Những con tàu giữa vịnh Hạ Long, những lễ hội truyền thống của Việt Nam, những sân khấu tuồng cho thấy sự làm phim rất công phu, chỉn chu. Bộ phim thể hiện nhiều nét văn hoá Việt, xen kẽ vào văn hoá Tây mà không hề tạo ra lạc lõng. Phim vừa có chất lãng mạn, vừa mang tính hiện thực, lên án chiến tranh, rồi cũng pha một vài nét hài hước ý nhị. Mỗi nhân vật thể hiện một cá tính và một vai trò của họ vào lịch sử.

Dẫu biết rằng để lôi kéo người xem, nhưng tôi thường không tán thành việc tô điểm và bày vẽ quá nhiều trang phục xưa như trong Tấm Cám. Hãy nhìn những bộ áo dài, khăn đống, những toà nhà gỗ, những quán thuốc phiện, những màu áo nâu, chúng bình dị, không khoa trương, nhưng không thể phủ nhận vẫn rất đẹp, cuốn hút và đầy nghệ thuật.

Hình ảnh chiến  tranh không khai thác nhiều, đặc biệt không khai thác về tiền tuyến. Nhưng chỉ vài chi tiết đủ để có một bức tranh toàn cảnh về cuộc chiến những ngày ấy.

Hãy đi xem một chuyện tình, nhưng rồi để chiêm ngưỡng cái đẹp. Cái đẹp cảnh, và cả cái đẹp của tâm hồn người trong lửa đạn.

I’ll never understand French people’s love stories. There’s nothing but folly, fury and suffering…

indochine

CHÚNG TA TỒN TẠI TRONG NHAU, MỖI NGƯỜI MỘT ÍT…

Bộ phim The Lego Movie nói về anh chàng Emmett luôn tươi cười vui vẻ và hoà đồng với mọi người. Nhưng khi anh ta biến mất, mọi người chẳng bận tâm nhiều, họ không nhớ về anh ta, không mường tượng về anh ta trong một hình ảnh nào cụ thể. Anh ta không tồn tại.

Cuốn tiểu thuyết Perfume nói về Grenouille, dẫu sinh ra trong một chợ cá, nhưng bản thân anh ta không có mùi. Anh ta có thể lướt qua đám đông, vào thẳng phòng ngủ của bạn mà bạn không hề nhận thức. Anh ta không tồn tại.

Nhưng trái lại, Harry Potter sống cùng với gia đình bà dì cay nghiệt và cậu em họ núc ních mỡ, hay Cinderella sống cùng dì ghẻ cùng hai cô em gái đày đoạ. Họ lại tồn tại.

Chúng ta không sống một mình trong thế giới này. Mỗi ngày bạn gặp gỡ biết bao nhiêu người, từ gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, người yêu, hàng xóm, bà bán xôi, anh chàng bán vé xe bus, bảo vệ công ty, cậu bé phát tờ rơi nơi ngã tư, cả những người chỉ lướt ngang qua trên phố…

Nếu lạ, chúng ta chỉ chào hỏi dăm ba câu lấy lệ. Nếu thân, chúng ta cà kê dê ngỗng, kể chuyện sáng nay đường đông và suýt trễ như thế nào. Bàn về chuyện trận bóng hôm qua hay ra sao. Hay chiếc đầm này có thể mua ở đâu với cái giá hợp lý.

Thân hơn nữa, chúng ta trút bầu tâm sự, về việc vừa nghe đồng nghiệp nói xấu mình thế nào, về việc anh chàng người yêu vô tâm, về chuyện ta đang mèo mỡ và cũng hơi tội lỗi, về việc cuộc sống tẻ nhạt và ta cảm thấy mình vô vị…

Chúng ta gửi vào trong nhau những suy nghĩ, những kỷ niệm của mình cho những người khác. Chúng ta chia sẻ chính bản thân mình bằng lòng tin và tình cảm dành cho nhau. Và đó là cách chúng ta tồn tại.

Sự tồn tại là những gì còn lại khi chúng ta xa nhau. Có những mối quen biết chỉ tạm thời, như bạn học, như đồng nghiệp, như hàng xóm. Khi chúng ta không còn học chung, làm việc chung hay sống gần nhau, đơn giản là tất cả đi vào quên lãng.

Nhưng cũng có những người tồn tại trong chúng ta lâu hơn, ngay cả khi họ không còn trên cuộc sống này nữa.

Việt Anh có một câu hát “Tôi chết trong em bao giờ?” Tôi và một chị bạn đã từng bàn luận rất nhiều về cái sự “chết” này. Và bây giờ, tôi nghĩ rằng, cái chết ấy, cái chết trong nhau ấy, chính là khi chúng ta quên nhau rồi.

Hãm hại một người ngoài cuộc sống, có thể tàn nhẫn, vô đạo lý, nhưng khả thi. Nhưng họ vẫn tồn tại trong bạn, vô hình, đến mãi biết bao mùa sau. Những kẻ nặng tâm tư như Hàn Mặc Tử biết bao năm vẫn không tìm được cách giết người trong mộng đấy thôi…

Nên có lẽ, đúng như những tờ báo của tuổi mộng mơ cùng những bài viết tư vấn tâm lý có phần sướt mướt, đối ngược của yêu là quên. Đau đớn nhất khi bạn thấy người yêu cũ có thể sống vui vẻ, tận hưởng mọi thứ không có bạn, vì họ đã quên bạn. Cũng như, sẽ thoải mai hơn sau một cuộc chia ly khi bạn vượt qua quãng thời gian họ vẫn tồn tại trong bạn, để mà quên họ.

Một cậu bạn tôi viết status về “cái like của người yêu cũ”. Cái like mà vẫn gây nhiều tranh cãi bao lâu nay, nếu đến từ người yêu cũ, vừa mang một tín hiệu vui, mà cũng là nỗi buồn. Ít nhất, bạn biết bạn vẫn tồn tại trong họ, dẫu chỉ là vài khoảnh khắc ngắn ngủi. Nhưng rồi nó cũng chỉ là sự tồn tại tan nhanh thôi…

Đã tồn tại trong nhau như vậy rồi, cớ sao không về với nhau, giữ lấy nhau, và yêu nhau?

Vậy, quay lại với câu hỏi muôn thuở của những kẻ bị cảm xúc ám ảnh, tình yêu là gì? Tình yêu và lòng hận thù cùng một điểm chung, đó là nó giữ một người tồn tại mãi trong một người khác.

Nhưng tình yêu là khi bạn luôn cảm thấy thoải mái với sự tồn tại đó. Là khi bạn ao ước họ có thể tồn tại ngoài đời thực và cả trong mộng. Là một người luôn tồn tại trong bạn, khi bạn có thói quen bước trên phố, ngắm nhìn những cửa hiệu sáng đèn. Là một người luôn tồn tại trong bạn, khi bạn lặng lẽ trong một bảo tàng nhìn ngắm một bức tranh.

Là một người luôn tổn tại trong bạn khi bạn dạo quanh các ngăn kệ siêu thị sắm đồ cho bữa tối. Là khi bạn tập gym. Là khi bạn cà phê cà pháo. Là khi bạn ngồi tư lự bên cửa sổ. Là khi buồn. Là khi vui.

Một tình yêu lâu dài lại càng cần vượt qua sự tồn tại đó. Khi cả hai cùng nhau xây đắp mối quan hệ. Khi họ biết nghĩ về nhau, và nhường nhịn nhau mỗi người một ít trong những trận cãi vã. Khi người này làm động lực cho người kia phát triển.

Bạn có thể rất đam mê một người, họ tồn tại trong bạn mạnh mẽ không dứt. Nhưng cũng không thể nào đi đến đâu, nếu hai người chỉ cãi vã, chỉ toàn những bất đồng không dứt, và bước đi về tương lai với những đích đến khác nhau.

Tất nhiên, thật tuyệt vời nếu một mối quan hệ lâu dài cũng đi kèm với đam mê.

Nhưng, tôi nghĩ, đam mê là ngọn lửa có thể mau nổi rồi cũng chóng tàn. Còn tình yêu, lại là một thân cây, khó trồng, nhưng một khi đã đâm chồi thì sẽ còn sống mãi…