THE TRUE EFFICIENCY

Có một điều thú vị là, chiếc điện thoại tôi đang dùng, luôn bị coi là hàng ế ẩm, thất bại của Apple – iphone SE. Và chiếc điện thoại tôi đang hướng tới, lại cũng đang bị coi là hàng ế ẩm, nguy cơ thất bại của Apple – iphone XR.

Nhưng có một điều thú vị hơn, đó là cả hai mẫu điện thoại này, được chấm điểm hiệu năng rất cao, được đánh giá và khen ngợi qua đo đạc lẫn trải nghiệm và nhận xét cá nhân. Nhưng vẫn cứ là ế ẩm thôi.

Sao thế nhỉ?

Con người kỳ lạ lắm, họ luôn chê bai, mỉa mai, và không tiếc lời dè bỉu Apple khi liên tục đưa ra những sản phẩm với mức giá “một quả thận”. Nhưng khi Apple đưa ra một sản phẩm rẻ với chất lượng hoàn toàn tương đương thì họ quay đầu, không muốn mua.

Con người đang quá tập trung vào những thứ họ không có, mà không để tâm đến những thứ họ có.

Họ không để tâm đến việc Apple đã đưa ra iPhone X, mẫu điện thoại “tai thỏ” mà cả làng di động chạy theo. Họ không để tâm đến điểm hiệu năng mà iphone X có, hay chức năng nhận diện khuôn mặt mà thực sự nhanh tới mức xem như bạn chỉ cần nhấc máy lên là tự động máy mở. Họ chỉ để tâm đến thứ họ không có: tiền.

Họ để tâm đến việc iphone X có thể bị qua mặt bởi anh chị em sinh đôi (!?) Chắc số người trên thế giới có anh chị em sinh đôi xấu xa và trái tính trái nết đến mức mình thù ghét và lo sợ họ ăn cắp điện thoại mình rất cao…

Họ để tâm đến việc iPhone X không có chức năng chống nước và nhắn tin dưới nước, trong khi trời mưa lăn tăn họ còn chẳng dám ra đường, đi bơi thì hầu như chẳng có…

Và khi XR ra đời, họ cũng không để tâm đến hiệu quả xuất sắc các nhà phê bình dành cho nó. Họ để tâm đến việc màn hình có độ hiển thị chưa cao. Một đối thủ khác từng chế nhạo con số chỉ khoảng 400ppi của iphone so với con số 1080ppi của hàng loạt các đối thủ khác. Và Apple đáp trả rằng con số đó chẳng ý nghĩa gì khi mà tầm nhìn con người chưa đủ để phân biệt.

Và, cái chính mà mọi người ít để tâm là, con số 400ppi sẽ mang lại thời lượng pin và hiệu năng tốt hơn khi phải gồng mình cho con số 1080ppi.

Nhưng đó, con người vẫn chưa quan tâm.

Những hệ điều hành khác dè bỉu iOS khi khoá cửa chính mình, tạo ra một môi trường khép kín, chứ không thể tuỳ chỉnh. Nhưng sự thực là, bạn không thấy rằng việc tuỳ chỉnh là một công việc mệt mỏi đến mức nào sao. Bạn có thể say mê tuỳ chỉnh điện thoại lần đầu tiên, nhưng đến lần thứ hai, khi bạn muốn đổi mới nó, bạn sẽ hiểu nó tốn thời gian và gây ức chế thế nào, đừng nói đến chuyện thay đổi tuỳ chỉnh liên tục.

Thực tế, cái “tuỳ chỉnh” mà người ta đang xài, chỉ là tải về một cái app, lướt qua các mặc định mà người ta đã làm sẵn, rồi bấm chọn. Thế thôi.

Steve Jobs khá độc tài trong sản phẩm của mình, nhưng thực sự, bằng cách đó, ông ấy đã tạo ra một môi trường số khá bảo mật, và rất dễ thích nghi. Nếu một người bình thường lần đầu sử dụng iOS sẽ dễ dàng học và nhuần nhuyễn cách sử dụng hơn một hệ điều hành khác, do tính chất đồng nhất và đơn giản hoá của nó.

Nhưng đó, con người vẫn chưa quan tâm.

Họ không quan tâm đến cái hiệu năng thực sự, mà chỉ vờ vĩnh mê mệt cái hình thức bên ngoài, và bị dẫn dụ theo những chiến lược marketing.

Cũng dễ thấy thôi, những bài hát nhiều khi vô nghĩa, vô bổ, phân tích lời và âm chả có gì đáng bàn, nhưng người người nhà nhà thích nghe, thế là tự dưng bán chạy thôi…

NĂM THÁNG VỘI VÃ…

Viết về Hiền Thục thì thế này: nhà thiếu nhi quận 1, cái nơi mà tôi từng mòn gót cả mấy mùa hè học và sinh hoạt đủ thứ môn, cái tên mà cùng với QV mẹ tôi hay nhắc đến như hai ca sỹ nhí vừa xinh đẹp vừa hát hay. Tôi nhớ QV nhất là Cánh Én Tuổi Thơ, còn ấn tượng với HT nhất, chắc là Chiếc Thuyền Nan rồi ^^ (cười là cười với anh Sạc Lô…)

Share clip vì một lý do: thời gian trôi nhanh quá, năm tháng vội vã thật. Giật cả mình khi con gái HT đã tận 16 tuổi! Vậy là đã hơn 10 năm khi cô ấy quay trở lại, và tiếng Mộc rong ruổi trên tai tôi suốt con đường đi Tây Bắc. Tôi khoái nhứt khi mua được Mộc phiên bản đầu, đựng trong hộp giấy, cột lại bằng thừng, bên trong chứa những tấm bưu thiếp.

Tôi nghe Chưa Bao Giờ từ hồi nó chưa nổi tiếng, từ hồi người ta nghe nó sẽ chê bai nó lạc lõng, không vần điệu, khó nghe. Tôi nghe được là từ HT cả đấy…

Tôi chưa dám khen hay đâu. Tôi khó tính lắm ^^ Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ không khen những bài hát ấy rất cảm xúc. HT nũng nịu như cô nàng tóc vàng baby one more time. Tôi thích cô nàng baby, nên tôi cũng thích HT.

Và nếu như cô nàng xinh đẹp của nhà thiếu nhi quận 1 ngày nào biến mất vì không tìm được cảm xúc, thì hãy nhớ lại câu chuyện cô ấy kể, về việc hát Chưa Bao Giờ không vỡ ra được chữ nào, thì một cựu ca sỹ tinh khôi khác đã làm dậy sóng cảm xúc ra sao ^^

Ấy là tôi cũng chỉ nghe kể vậy ^^

“Bây giờ tôi biết vì sao, gặp nhau biển xô sóng trào…”

#namthangvoiva #hienthuc #nămthángvộivã #hiềnthục
#giàrồi…

THẦY CHÙA HÓC XƯƠNG

(I’m not great at the advice. Can I interest you in a sarcastic story?)

Buổi sáng tại một bệnh viện công, đồng hồ rung mười một tiếng, bác sỹ Hinh ngáp một hơi thật dài, mặc áo trắng vào, chờ đợi bệnh nhân mở hàng cho một hàng dài người ngồi ngoài.

Sư thầy Thích Hích bước vào, cất tiếng chào bác sỹ Hinh. Bác sỹ Hinh cất tiếng chào lại thầy Hích.

Bác sỹ Hinh hỏi thầy Hích bệnh chi.

Thầy Hích ngồi xuống cười tủm tỉm, tay cầm xấp giấy trắng trắng dày dày gấp lại, rồi vừa xấp giấy vừa tay áp vào tay bác sỹ Hinh, miệng cười tủm tỉm ghé tai.

Bảo nhỏ rằng: thầy hóc xương.

Bác sỹ Hinh tiếp lời, nói to rằng: à, thầy bụng trương.

Cười rằng: bệnh này dễ thôi.

Đoạn, bác sỹ Hinh ghé mắt vào xấp trắng trắng, đoạn, hai lông mày sa xuống, bảo rằng, dạo này chợ búa lên giá, có con cá nó cũng tăng giá.

Thầy Hích gật đầu, bảo chí phải, đoạn lại cười tủm tỉm, lại có thêm xấp giấy trắng trắng dày dày gấp lại nữa, lại áp vào tay bác sỹ Hinh, lại cười rất chi tủm tỉm. 

Bác sỹ Hinh lại ghé mắt vào, hai lông mày giờ cong vút lên.

Cười rằng: dạo này thầy Hích sống chắc cũng tốt nhỉ.

Thầy Hích đáp rằng: âu cũng là sáng nay có bà khách quen đến cầu cho ông chồng bộ trưởng thoát đợt thanh tra.

Bác sỹ Hinh gật gù, đoạn bảo, thôi thì thầy Hích vào đây tôi chữa bệnh hóc xương.

Ấy chết, bụng trương chứ.

Ấy chết, tôi nhầm…

DÂY CHUYỀN SẢN XUẤT KẸT XE

Xe hơi A muốn qua đường, nên xe hơi A cẩn thận bật xi nhan, giảm tốc độ. Bỗng xe máy số 1 chạy vèo qua. Thôi thì nhường. Bỗng xe máy số 2 chạy vèo qua. Thôi cũng nhường. Bỗng xe máy số 3 và số 4 cùng chạy qua. Rồi số 5 số 10… Cứ thế xe hơi A mãi chưa qua đường.

Xe hơi B đang đi thẳng, thấy xi nhan xe hơi A, thôi giảm tốc dừng lại, chờ cho xe hơi A qua đường rồi đi tiếp. Rồi xe máy số 1 chạy qua. Rồi số 2 số 3 số 4 chạy qua. Rồi 5 6 7 8 9… Cứ thế xe hơi A mãi chưa qua đường, và xe hơi B mãi chưa đi thẳng được.

Rồi xe hơi C lại đợi xe hơi B. Xe hơi D cũng định qua đường, thôi lại đợi xe hơi C. Rồi… rồi… xe hơi Z đợi xe hơi Y… Cứ thế tạo ra một thứ gọi là kẹt xe.

Quay lại ban đầu.

Xe máy số 1 thấy xi nhan xe hơi A, cũng định bụng dừng lại rồi. Nhưng trộm nghĩ, có một cái xe máy có là bao, mình cứ vượt qua trước, rồi thì xe qua sau. Tự tin, xe máy số 1 vượt qua đầu xe hơi A.

Xe máy số 2 cũng thấy đúng cái xi nhan mà xe máy số 1 thấy, cũng định bụng dừng lại rồi. Nhưng cũng trộm nghĩ đúng cái trộm nghĩ mà xe máy số 1 trộm nghĩ. Nên tự tin, xe máy số 2 vượt qua đầu xe hơi A.

Xe máy số 3 và số 4 cũng thấy đúng cái xi nhan mà xe máy số 1 và số 2 thấy. Nhưng chưa kịp định bụng hay trộm nghĩ gì, mà vì thấy xe máy số 1 và số 2 vượt qua. Nên xe máy số 3 và số 4 cũng học tập vượt qua đầu xe hơi A.

Xe máy số 5 trộm nghĩ. Xe máy số 6 định bụng. Xe máy số 8 học tập xe máy số 7. Xe máy số 9 lại định bụng… Cứ thế tạo ra một thứ gọi là kẹt xe.

Hãy tưởng tượng.

Xe máy số 1 thôi trộm nghĩ. Xe máy số 2 tiếp tục định bụng. Xe máy số 3 tạm thời gác học tập. Kiên nhẫn dừng lại, chưa hết một vòng kim giây, xe hơi A qua đường. Rồi xe máy chạy tiếp. Xe hơi chạy tiếp. Và thế là dây chuyền sản xuất kẹt xe bị hỏng.

Chả tự dưng mà người ta bảo một điều nhịn chín điều lành. Nghĩ xa hơn chút, rộng hơn chút, nghĩ cho người khác một chút, tự khắc mình cũng được nhờ.

Tránh cái ý nghĩ: thôi, thêm một chút chả sao, thôi, mình tranh thủ phần mình chả sao, thôi, người khác làm mình làm chả sao.

Ngoài lề, tưởng tượng tiếp.

Ví dụ xe hơi A nhắm tình hình có thể kích hoạt dây chuyền kẹt xe, và bấm bụng tắt xi nhan, đi thẳng, đến chỗ kia đánh vòng lại vậy. Thì xe máy xe hơi sẽ càu nhàu. Sẽ la. Sẽ cáu. Sẽ quay clip tung mạng.

Chả ai hiểu cái thằng trời đánh thánh vật bật xi nhan mà không sang đường làm mình tưởng mình chờ thật là không đỡ nổi đó vừa mới làm một chút việc tốt…

TỰ TÌNH

Tựa đầu vào khung cửa

Của chuyến xe đêm

Chuyến xe quen thuộc và những con đường quen thuộc

Tôi vẫn đi tự ngày nào

 

Nhìn vào những ngôi nhà hoang cổ

Bên đường

Những khung cửa sổ gỗ

Ven đường

Những ngọn đèn lay lắt hắt hiu

Từng khiến tôi nghĩ ngợi nhiều

 

Dòng xe chạy mãi

Chỉ còn tôi như đứng lại

Bóng người khắc khoải cô đơn

 

Nhưng hôm nay,

Tôi thấy đêm có màu khác

Những căn nhà buồn xơ xác

Cũng chẳng rõ chúng còn đó không

 

Ánh nhìn cứ mông lung

Dãy đèn đường sáng như những cung đàn nhạc

Nốt cứ vang rồi tí tách

Mà hình như cũng có tiếng nhạc đâu đây

 

Người nào thấy cũng vui,

Mỗi người một cuộc đời thú vị

Quán lề đường nào nhìn cũng thi vị

Cửa tiệm vắng khách nào nhìn cũng khang trang

Đầu tháng chắc cũng sẽ có trăng vàng đâu đó

 

Bạn tôi bảo nhỏ

Dạo này tôi vui

Không còn thơ thẩn khóc vùi

Không còn thui thủi bên hiên nhà nữa

 

Tôi lại tựa vào cửa

Của chuyến xe đêm

Cảm thấy mình như một bộ phim từng xem

Bóng hình của nước

 

Chẳng còn gì thèm ước

Mọi thứ đã ngay đây

Cuộc sống chợt vui vầy

Từ ngày

Xuất hiện một ai đó…

BÃO.

He came into my life, such like a storm… The first time I saw him, and knew he was a Scorpion, I could see a weather forecast of a strong storm, coming…

He was like a storm, so lousy, so fabulous, but quieter and quieter when you reach the core.

The first time he drew me into his arms to kiss me, in a secret corner of the building, is also like a storm. Then we dated. Then he sang to me. Then he kissed me again on that vintage dark stairs of an old coffee shop.

The whole first week we were together, my Saigon was also in a storm. It rained every night, biggest rain season ever here in Saigon. All the streets are flooded, all the employees are stuck in their offices, all the vehicles are jammed outside the roads.

And us, we were on his scooter. The rain was cold no more. The streets were flooded no more. All the way we went together, they are all smooth.

But he left me. He said we came from two different worlds. And he didn’t feel the things. Maybe he was right…

I moved on. I fought back. Back then, it was such a terrible time for me… And it was almost over. I have already moved on. It should have been that way…

But the storm was back. He flirted me, in such a way he would definitely denied it had been a flirting…

But I found out he has been sleeping with another person for more than two months. He has been texting lots of “missing you” or “muaks” for more than two months. He has been going out, celebrating V-day. And he still told me that he did not date anyone, and would never date again.

Then what the hell was it? Was it that he wanted an open relationship then he could sleep with anyone catching his eyes? Was I also a game back then? How fake he is! How blind I am…

Now I am scared that everytime getting in or out the elevator, I could see them two together…

THÁNG HAI, LẠNH NGOÀI VÀ LẠNH TRONG…

Tôi thích tiết trời Sài Gòn vào tháng hai như thế này. Buổi sáng thức dậy, mình còn cuộn trong chăn, máy lạnh đã tắt theo chế độ hẹn giờ từ lâu, và căn phòng ấm lên dần dần. Để rồi nhón chân ra ban công và cảm thấy cái lạnh mướt mát qua làn da, trong ánh nắng dịu dàng ban mai.

Có lẽ chục năm trước, vào mùa hè buổi sáng Sài Gòn cũng dịu dàng như vậy. Có lẽ, vào những năm rất lâu trước, khi tôi còn bé thơ. Rồi loài người đã lớn lên, và Trái đất thì nóng bừng giận dữ lũ nhân loại ẩm ương tuổi dậy thì, chỉ thích làm theo ý mình.

Đường phố tấp nập người người tranh thủ đi làm những ngày cuối cùng của một năm nữa. Tôi xuống xe bus cùng rất nhiều người gửi xe bên cạnh Diamond, và cũng rất nhiều người đi bộ cùng tôi tới chỗ làm việc của họ cách đó hai đến ba ngã tư.

Được đi làm ngang qua khu bưu điện là một điều tuyệt vời. Bởi vì đó là một góc Sài Gòn trẻ trung, xanh mượt mà và nhộn nhịp. Một góc Sài Gòn đâu đó nơi người ta đến chụp hình, đến du lịch, đến hẹn hò, một góc Sài Gòn đã ở đó trăm năm trước…

(con mèo lại đang len lén nhảy vào lòng tôi, cuộn mình liếm láp và nằm ngủ…)

Công việc dạo này bộn bề. Tôi nói với bạn tôi, nó giống như một bác sỹ khoa gan phải đi phẫu thuật não, trong khi ông bác sỹ não giận dỗi trưởng khoa nên không chịu hướng dẫn bạn, trưởng khoa thì hẳn nhiên chẳng quan tâm rồi, còn người nhà bệnh nhân có quan tâm gì ngoài kết quả phẫu thuật…

Chưa bao giờ tôi uể oải như vậy. Làm việc trong một không khí đấu đá, phe phái, nơi con người ta xởi lởi trước mặt chỉ để cười mỉa sau lưng… Tôi chỉ muốn làm việc của mình. Thế chưa đủ sao. Cớ sao lại cứ bị lôi vào những thứ không đâu.

Tôi nghĩ rằng, những ai càng hình thức hoá, hành chính hoá công việc thì càng kém hiệu quả. Một nhà khoa học chỉ lo lập báo cáo hàng ngày sao cho đúng mẫu, chỉn chu thì không bằng một ông bừa bộn vì ông ấy chỉ muốn dành thời gian nghiên cứu.

Thời tiết tháng hai khô hanh, không nhiều hơi ẩm nên thật dễ chịu. Tôi đi bộ dọc Lê Duẩn về đến Nhân Văn, vừa đi vừa đọc On the Road của Jack Kerouac. Để nói về cuốn sách này chắc phải đợi sau.

Xem lịch học ngoại ngữ của Nhân Văn mà lại ham đi học. Tôi thích học ngoại ngữ, một cách rất hay để luyện trí óc và cả những kỹ năng mềm. Học ngoại ngữ còn là học cả văn hoá và cái chất gì rất riêng của con người nơi đó, cái thứ đã thấm vào ngôn ngữ con người ta nói ra mà không hay biết…

Trong phim Chungking Express có một lời thoại thế này “Đôi khi chúng ta thật bất hạnh trong tình yêu. Những lúc như thế, tôi chạy bộ. Để cơ thể mất nước khi chạy bộ, và thế là chẳng còn gì để khóc”.

Lại một mối tình nữa đi qua, và tuột mất. Người ta bảo tôi rằng họ sẽ không yêu nữa. Và chọn cách bỏ tôi, bảo tôi hãy làm bạn.

Tôi nghĩ rằng mối tình trước của họ, họ đã yêu sai cách. Họ yêu quá vội vàng, họ yêu quá nông nổi, và họ yêu quá hời hợt qua hàng tá hàng tá những dòng facebook để công bố tình yêu cho cả thế giới.

Và đôi khi, một cách ích kỷ, tôi thấy rằng họ vì mối tình đó mà bỏ qua mối tình tôi. Họ không chịu được làm bạn với người yêu cũ, và lại bảo tôi làm bạn với họ. Họ bảo họ hận tình cũ, để rồi vẫn nhớ những ngày sinh nhật…

Có khi nào họ đang quá dối lòng mình không? Hay có khi nào họ thật sự thiếu chín chắn và tôi đã quá lầm tưởng về họ. Có thể tôi đã không hiểu họ theo đúng bản thân họ, và chưa thấy những mặt kém cỏi mà tôi sẽ chê trách…

Dù tôi vẫn yêu…

Thật thích khi tâm hồn bạn nông cạn như một vũng nước mưa. Vì như thế, bạn sẽ nhào vào yêu, không suy nghĩ vun đắp sâu xa. Vì như thế, bạn sẽ không cồn cào vì một ai đó, đến mức, bạn có thể đã gặp những người phù hợp hơn nhưng không còn trái tim gì để trao cho họ.

Vì như thế, bạn sẽ không mong đợi tình cảm ban đầu là một hạt giống nảy nầm, còn tình yêu sẽ là thứ bạn vun trồng từ nó. Người có hiểu không, người đã có sẵn hạt giống, chỉ cần người vun trồng cùng tôi…

Như lời người cha nói với đứa con trong một bộ phim tình cảm dậy sóng năm nay, những đau khổ của tình yêu có thể là thứ dày vò, nhưng nó là thứ chứng tỏ rằng tâm hồn ta vẫn còn trẻ, vẫn nồng nàn, vẫn yêu.

Có lẽ những nhà thơ, nhạc sỹ, họ đã rơi vào những ngày đau khổ như thế. Và đôi khi, tắm mình trong nó, cảm nhận nỗi đau và nhớ nhung và khóc thầm của tình yêu tan vỡ chảy trong con người mình. Cảm nhận nó chạy trên đường khi chúng ta đi làm. Cảm nhận nó sáng loá trên màn hình vi tính. Cảm nhận nó luồn qua như ngọn gió tan ca. Cảm nhận nó như cái giật mình vì một tiếng còi xe. Cảm nhận nó khi đứng đơn côi giữa con phố đông đúc người qua lại. Cảm nhận nó khi còn lại một mình với bóng đêm, và những kỷ niệm úa ra từ những tấm hình trong ngăn kéo, xoáy quanh bạn, nhấn chìm bạn, rồi lại vuốt ve, rồi lại buông bỏ. Mọi thứ, cảm nhận mọi thứ khổ đau của cái thứ tình tan vỡ đó mang lại, đôi khi là cách để nó tan đi nhanh nhất. Như người ta vẫn bảo buồn thì hãy khóc đi…

Cuối cùng thì, nếu tâm hồn chỉ nông cạn như một vũng nước đọng, thì sao có thể vươn tay vào một đêm trăng sáng tháng hai, cảm nhận cái lạnh luồn qua bên ngoài, và cả vào trong tim…